• TRANG CHỦ
  • NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN
  • THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH
  • THƯ VIỆN
    • THƯ VIỆN BÀI GIẢNG
  • GIỚI THIỆU
  • LIÊN HỆ
  • BLOG
  • PODCAST
  • Search
  • Menu
  • TRANG CHỦ
  • NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN
  • THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH
  • THƯ VIỆN
    • THƯ VIỆN BÀI GIẢNG
  • GIỚI THIỆU
  • LIÊN HỆ
  • BLOG
  • PODCAST
Giảng Luận Kinh Thánh

Philip Anthony Mitchell: “Nước Mỹ có quá nhiều bài giảng về tình yêu, nhưng không đủ về sự phán xét”

Tháng 8 24, 2026/0 Comments/in NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN, Người Giảng Và Việc Giảng Luận /by admin

Vị lãnh đạo của một trong những hội thánh phát triển nhanh nhất tại Hoa Kỳ luôn mặc toàn đồ đen như một biểu tượng cho sự chết đi mỗi ngày đối với bản ngã của mình. Trong chuyến thăm London gần đây, ông chia sẻ về sự kêu gọi của mình trong việc đối diện với một Cơ Đốc giáo hâm hẩm, điều mà ông cảnh báo đang khiến con người cảm thấy thoải mái trong tội lỗi.

Có một bầu không khí, cũng như một danh tiếng, luôn đi trước Mục sư Philip Mitchell. Khi xem các bài giảng của ông trên mạng, người ta có thể dễ dàng bắt gặp một phong cách chức vụ thẳng thắn, sắc bén và không hề mềm mỏng. Khi tôi ngồi xuống trò chuyện với vị Mục sư sinh tại Mỹ, sự nghiêm nghị, cứng cỏi ấy hiện diện rõ ràng trong căn phòng. Cuộc trò chuyện của chúng tôi kéo dài khoảng 50 phút, từ lúc tôi chào ông ở thang máy cho đến khi cuộc phỏng vấn kết thúc, và tôi không nhớ mình đã nhìn thấy dù chỉ một nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt ông.

Nhưng khi Mitchell giải thích về hoàn cảnh chức vụ của mình, tư thế “không vòng vo” ấy bắt đầu trở nên dễ hiểu. Ông đang chăn dắt một cộng đồng Cơ Đốc tại Mỹ mà theo lời ông đã trở nên “không còn tôn kính Chúa”. Ông nói rằng lòng kính sợ và sự tôn kính Đức Chúa Trời đã bị đánh mất, và ông cảm nhận rằng một phần trong sự kêu gọi của mình là khôi phục điều đó.

Trên mạng, những đoạn video ghi lại cảnh Mục sư Philip thực sự bật khóc, kêu cầu sự phục hưng, cho thấy cả trách nhiệm thiêng liêng mà ông cảm nhận mình đã được giao phó lẫn gánh nặng ông đang mang khi thực hiện trách nhiệm ấy.

Tình yêu và ân điển không vắng bóng trong các sứ điệp của ông, nhưng chúng thường đi cùng – và đôi khi bị lấn át – bởi những lời cảnh báo về cơn thịnh nộ, sự phán xét và lửa địa ngục. Ông đưa ra những lời cảnh báo ấy như một phương thuốc cho điều ông tin là một Hội Thánh tại Mỹ đang quá tràn ngập những lời công bố khiến con người “cảm thấy thoải mái trong tội lỗi, sự thỏa hiệp và tình trạng hâm hẩm”, thay vì thách thức họ bước vào đời sống thánh khiết.

“Tự nhiên tôi là một người rất nhiệt thành,” ông nói với tôi. Có lẽ điều đó là sản phẩm của một cuộc đời được hình thành trong một môi trường đô thị đầy khó khăn. Là một người Mỹ thế hệ đầu tiên, có cha mẹ đến từ Trinidad, Mitchell lớn lên tại Queens, New York. Tuổi thiếu niên của ông bắt đầu vào đầu những năm 1990, thời điểm hip-hop đang trở thành một sức mạnh văn hóa mang tính toàn cầu. Bị cuốn hút bởi những cám dỗ của thế gian – tiền bạc, cần sa, phụ nữ – đến năm 12 tuổi, ông đã bắt đầu bán ma túy. Con đường ấy nhanh chóng leo thang thành hoạt động buôn bán ma túy quy mô lớn hơn và những cuộc đấu súng.

Đến đầu tuổi 20, ông đã có được mọi thứ mà mình từng nghĩ là mình khao khát: “một căn hộ sang trọng, một cô bạn gái xinh đẹp, một chiếc xe hơi xa xỉ”. Nhưng vào tháng 11 năm 2003, Mitchell bị nhấn chìm trong một sự trống rỗng đến mức cuối cùng ông đã tìm cách kết liễu đời mình. Ông nói rằng chính trong giai đoạn ấy, “ân điển của Đức Chúa Trời” đã can thiệp. Trước đó, ông chỉ biết Đức Chúa Trời như một cái tên “trên những trang sách mà cha mẹ tôi đọc”. Sau đêm đó, Mitchell tin chắc rằng Ngài thực sự hiện hữu.

Hai mươi ba năm trôi qua, vị mục sư hiện đang phục vụ tại Atlanta đã trở nên nổi tiếng rộng khắp. Trong ba năm qua, ông đã có hàng triệu người theo dõi trên mạng xã hội, và hội thánh của ông đang phát triển nhanh chóng. Cuối tuần tới, Hội Thánh 2819 sẽ lấp đầy nhà thi đấu Excel ở London trong chiến dịch truyền giảng đầu tiên của họ trong năm 2026.

Tuy nhiên, phía sau sự nổi tiếng ấy là hơn một thập kỷ ông đã trải qua trong “lửa thử luyện” của gian khổ và sự khuất mình. Vị mục sư nói rằng đó là một quá trình tinh luyện cần thiết. Đức Chúa Trời đang phát triển phẩm cách cần có để ông có thể quản trị cách trung tín điều sẽ đến sau đó – một trong những chức vụ phát triển nhanh nhất và được theo dõi rộng rãi nhất trên thế giới.

Mục sư Philip là một người vừa chân thành vừa khắc khổ. Sự khắc khổ thể hiện trong những lời như: “Đối với tôi, giảng đạo là vấn đề sống và chết”, cũng như trong cam kết chỉ mặc đồ đen, như một biểu tượng cho sự chết đi mỗi ngày đối với bản ngã. Sự chân thành thể hiện qua cuộc vật lộn trong lòng mà ông mô tả, khi ông tự hỏi liệu mình có đang quản trị chức vụ đúng theo ý muốn của Đức Chúa Trời hay không, và cả khoảnh khắc không ai yêu cầu ở cuối cuộc phỏng vấn, khi ông cầu nguyện cho tất cả những người sẽ đọc cuộc trò chuyện này.

Ông từng cởi mở chia sẻ về tuổi thơ ở New York – lớn lên trong một gia đình Cơ Đốc nhưng lại bán ma túy khi còn là thiếu niên và rời thành phố vì những rắc rối pháp lý. Ông đã mang theo điều gì từ giai đoạn ấy vào chặng đường tiếp theo của cuộc đời?

Tôi có tất cả những biểu hiện của một người thành công theo tiêu chuẩn thế gian, nhưng bên trong tôi cảm thấy trống rỗng. Hành trình ấy đã đưa tôi đến một điểm cực hạn, nơi tôi bắt đầu tìm kiếm.

Tôi nhớ mình từng muốn tự sát, ngồi trên sàn căn hộ với một khẩu súng săn trên đùi và một chai rượu. Đêm đó, một cô gái trẻ mà tôi quen, là một người theo Chúa Jesus, đến thăm căn hộ của tôi. Cánh cửa nhà tôi không khóa – bởi ân điển của Đức Chúa Trời. Cô ấy ngồi xuống bên cạnh tôi trên sàn và nắm lấy tay tôi, nhưng không nói gì cả. Sự hiện diện của cô ấy đã kéo tôi trở lại khỏi bờ vực.

Nhìn lại chuyện đó, tôi nhận ra rằng Đức Chúa Trời, trong quyền tể trị của Ngài, đã cứu tôi khỏi việc tự bắn vỡ đầu mình.

Vài tháng sau, người vợ hiện tại của tôi gặp tai nạn xe hơi. Cô ấy trở về căn hộ và biết ơn vì mình vẫn sống sót. Cô bật nhạc Phúc Âm lên. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nghe nhạc Phúc Âm. Cô ấy đi tới đi lui, giơ tay lên, thờ phượng Đức Chúa Trời và cảm tạ Ngài.

Tôi tự nhủ: Bất kể điều đó là gì, tôi cần điều đó.

Tôi bò bằng cả tay lẫn đầu gối vào phòng tắm và bắt đầu kêu khóc với Đức Chúa Trời.

Tôi biết Đức Chúa Trời là một cái tên trên những trang sách mà cha mẹ tôi đọc, nhưng tôi không biết Ngài thực sự tồn tại. Đức Chúa Trời đã bày tỏ chính Ngài cho tôi trong phòng tắm ấy vào tháng 11 năm 2003.

Mặc dù tôi chưa có nền tảng hay cách thức để hiểu điều đó, tôi biết có điều gì đó đã xảy ra với mình, bởi tối hôm ấy tôi định nằm xuống với bạn gái, nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận sự cáo trách về tội lỗi.

Điều gì đã xảy ra từ thời điểm đó cho đến khi ông bước vào chức vụ?

Sáu tháng sau khi tôi được cứu, lần đầu tiên tôi cảm nhận Đức Chúa Trời phán với lòng mình về chức vụ mục sư, việc giảng đạo và công bố Lời Chúa. Nhưng tôi chạy trốn khỏi điều đó. Sau bốn năm chạy trốn, cuối cùng tôi đầu phục sự kêu gọi ấy.

Trong nhiều năm, tôi phục vụ những người lãnh đạo khác trong những chức vụ khác. Tôi làm mọi việc, từ vui lòng lau nhà vệ sinh cho đến tham gia chức vụ thanh thiếu niên. Tôi không tin có cái gọi là thành công chỉ sau một đêm trong Vương quốc Đức Chúa Trời. Tôi nghĩ điều mà một số người nhìn thấy như thành công chỉ sau một đêm thực ra thường là một người đã được tôi luyện trong lửa và sự khuất mình, rồi cuối cùng Đức Chúa Trời đưa người ấy ra ánh sáng. Tôi đã trải qua hơn một thập kỷ trong sự khuất mình ấy.

Bí quyết cốt lõi là Lời Đức Chúa Trời và sự vâng lời.

Tôi biết nỗi đau sâu sắc của việc phá hỏng những mối quan hệ mà tôi ước gì mình vẫn còn có. Tôi biết nỗi đau sâu sắc của việc muốn bỏ cuộc cả nghìn lần – giảng đạo rồi lái xe về nhà với đầy những bất an và nước mắt trong mắt. Tôi biết nỗi đau của sự tranh chiến và thiếu thốn.

Tôi nghĩ Đức Chúa Trời đã dùng những năm tháng ấy để thanh tẩy khỏi lòng tôi những điều rất hư không, và biến đổi tôi thành con người mà tôi cần phải trở thành – để quản trị cách trung tín những gì Ngài đã giao phó cho tôi ngày hôm nay. Vì vậy, những năm tháng ấy không hề lãng phí, nhưng không ai nhìn thấy chúng.

Ông đã thấy Đức Chúa Trời hành động như thế nào qua sự hư không của mình, và điều gì đã thay đổi sau đó?

Vào tháng 12 năm 2018, vợ chồng tôi đến Israel để dành mười ngày kiêng ăn, cầu nguyện và tìm kiếm Đức Chúa Trời tại đó, bởi tôi biết mình cần một sự biến đổi trong lòng.

Vào ngày cuối cùng, vợ chồng tôi đang ở Khu Vườn Mộ. Khi tôi bước ra ngoài, tôi nghe tiếng hát bằng một ngôn ngữ mà tôi không hiểu, nhưng tôi có thể cảm nhận sự hiện diện của Đức Chúa Trời.

Tôi là một người khá mạnh dạn, nên tôi cùng một người bạn lẻn vào buổi nhóm ấy. Đó là một nhóm tín hữu đến từ Brazil.

Tôi ngồi phía sau, thờ phượng Đức Chúa Trời, và người anh em đang dẫn dắt buổi nhóm ra hiệu bảo tôi lên phía trước. Ông ấy bắt đầu nói với tôi bằng một ngôn ngữ mà tôi không hiểu – nhưng bởi sự quan phòng của Đức Chúa Trời, người đi cùng tôi lại nói được chính ngôn ngữ đó.

Anh ấy dịch sang tiếng Anh, và đây là điều ông ấy nói với tôi:

“Ta đã đến đất nước của ngươi, nước Mỹ, và Ta thấy Hội Thánh đang chết. Đức Chúa Trời phán với ngươi rằng: ‘Hỡi người trẻ tuổi, ngươi có muốn trở về đất nước mình và làm điều gì đó về tình trạng này không? Trở về và châm lửa cho Hội Thánh không?’”

Tôi luôn hỏi: Đức Chúa Trời ơi, Ngài có vui lòng với cách con đang lãnh đạo không?

Gần như Đức Chúa Trời đang giao phó một sứ mạng cho tôi ngay trong khoảnh khắc ấy. Tôi có thể nghe Ngài phán với lòng mình rằng hãy trở về Mỹ, hãy cất tiếng kêu lớn, đừng ngừng lại, hãy châm lửa cho nàng dâu của Ngài. Tôi quỳ sấp xuống bằng cả tay và đầu gối, và nhóm tín hữu Brazil ấy đặt tay trên tôi và cầu nguyện cho tôi.

Tôi cảm thấy rằng ngay khoảnh khắc ấy, người mục sư mà tôi từng là đã chết. Sự hư không trong lòng tôi đã chết. Gần như tôi đã có một cuộc gặp gỡ với Đức Chúa Trời giống như Ê-sai. Tôi nhìn thấy Đức Chúa Trời trong sự thánh khiết của chính Ngài. Tôi nghe lời từ trời phán rằng: “Ai sẽ đi cho Ta?”

Tôi trở về Hoa Kỳ như một người mang trong mình một sứ mạng. Tôi không còn khao khát bất cứ điều gì mang tính vật chất. Tôi không khao khát một hội thánh lớn, cũng không khao khát một địa vị kinh tế – xã hội nhất định. Tất cả những điều đó đã biến mất. Khát vọng duy nhất của tôi là trung tín với điều Đức Chúa Trời đã phán với tôi tại Israel.

Đó có lẽ là thời điểm mang tính quyết định nhất trong chức vụ của tôi.

Ông chỉ mới thành lập Hội Thánh 2819 vào năm 2023, nhưng hiện đã có 1,48 triệu người đăng ký YouTube và tổ chức các sự kiện quốc tế, trong đó có London. Xin ông kể cho chúng tôi câu chuyện phía sau.

COVID xảy đến, và tôi mất chức vụ đầu tiên của mình, Victory Church. Tôi mất cơ sở mà chúng tôi đang sử dụng; tôi mất toàn bộ tín hữu; tôi mất đội ngũ nhân sự mà chúng tôi có.

Sau COVID, tôi đã dành hai năm giảng cho một chiếc máy quay trong một căn phòng trống. Tôi cảm nhận Đức Chúa Trời bảo chúng tôi phải thay đổi tên chức vụ – và vợ tôi cũng cảm nhận điều tương tự, mặc dù chúng tôi chưa hề nói với nhau về điều đó. Khi đã có sự rõ ràng trong lòng, chúng tôi cầu nguyện suốt hai năm về tên gọi mới sẽ là gì.

Vào tháng 1 năm 2023, vợ chồng tôi “chôn” chức vụ cũ và thành lập 2819 với 183 tín hữu. Tên gọi này xuất phát từ Ma-thi-ơ 28:19 – đi ra và rao truyền Phúc Âm của Chúa Jesus Christ cho cả thế giới. Văn hóa của Hội Thánh được xây dựng dựa trên Công Vụ 2:42-47. Hội Thánh sẽ nghiêm túc với việc công bố Lời Đức Chúa Trời, sự cầu nguyện, môn đồ hóa, cộng đồng, sự rộng rãi và công tác vươn đến cộng đồng.

Chúng tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng chỉ hai năm rưỡi sau, chức vụ này lại có ảnh hưởng mang tính toàn cầu. Hiện tại, tôi và đội ngũ của mình đang cố gắng hết sức để quản trị cách trung tín điều mà chúng tôi tin là một sự phục hưng Đức Chúa Trời đã khởi sinh tại khu vực đông nam Hoa Kỳ và giờ đây đã lan ra toàn thế giới.

Chúng tôi không nhận công trạng nào về điều đó. Đây không phải là sự khéo léo hay sáng kiến của con người. Bí quyết cốt lõi là Lời Đức Chúa Trời và sự vâng lời.

Ông từng nói rằng sự tan vỡ của nước Mỹ là một phần gánh phần mà ông được giao. Ông nhìn thấy điều gì trong Hội Thánh tại Mỹ khiến ông có cảm xúc mạnh mẽ như vậy?

Tại Mỹ, tôi thấy một thế hệ đã chấp nhận một phiên bản Cơ Đốc giáo mang tính phương Tây, tách rời khỏi Cơ Đốc giáo chính thống. Tôi thấy sự trỗi dậy của những tiên tri giả đang dẫn một thế hệ đi sai lạc. Tôi thấy con người tìm kiếm đời sống tâm linh thông qua Thời đại mới và huyền học.

Tôi thấy một phiên bản Cơ Đốc giáo tập trung nhiều hơn vào tiền bạc, chức danh, uy tín và địa vị. Tôi thấy một Cơ Đốc giáo hâm hẩm và đang chết. Tôi thấy một Cơ Đốc giáo không tôn kính Chúa, đã đánh mất lòng kính trọng và sự kính sợ Đức Chúa Trời.

Tôi thấy một sự bão hòa, một sự rao giảng về tình yêu và ân điển, nhưng không đủ sự rao giảng về cơn thịnh nộ, sự phán xét và lửa địa ngục.

Vì vậy, tôi thấy một đức tin đang khiến con người cảm thấy thoải mái trong tội lỗi, sự thỏa hiệp và tình trạng hâm hẩm – thay vì thách thức họ bước ra khỏi đời sống ấy để trở nên điều Đức Chúa Trời đã kêu gọi chúng ta trở thành: một dân thánh và biệt riêng cho Ngài.

Những thách thức và phước hạnh khi có một phạm vi tiếp cận lớn đến như vậy là gì?

Nhiều khi chúng tôi cầm niềm vui trong tay phải và nỗi buồn trong tay trái. Hiện tại rất khó khăn vì tôi có năm người con đang ở tuổi thiếu niên. Các con nhìn thấy những lời chứng về những cuộc đời được biến đổi trên mạng xã hội, nhưng đồng thời cũng nhìn thấy những người ghét cha mình trên mạng xã hội.

Nếu thành thật, còn có một gánh nặng trong tâm hồn tôi: nằm trên giường vào ban đêm, suy nghĩ về mức độ nghiêm trọng của những điều Đức Chúa Trời đã giao phó cho chúng tôi, và biết rằng một ngày nào đó tôi sẽ phải khai trình về tất cả những điều ấy.

Tôi không tin có cái gọi là thành công chỉ sau một đêm trong Vương quốc Đức Chúa Trời.

Tôi luôn hỏi: Lạy Đức Chúa Trời, con có đang quản trị điều này đúng cách không? Ngài có vui lòng với cách con đang lãnh đạo không? Con có tôn cao Ngài trong sự giảng dạy của mình không, và con có chắc rằng mình không làm điều này vì vinh quang của con người không?

Có một nền tảng ảnh hưởng lớn đến như vậy đi kèm với những cuộc chiến thuộc linh, những sự tấn công và trách nhiệm phải liên tục tra xét, loại bỏ khỏi lòng mình những điều không đúng đắn. Tất cả những điều đó thực sự, thực sự khó khăn.

Có lần một phụ nữ đã ngắt lời một buổi nhóm tại hội thánh của ông và cáo buộc rằng hội chúng đang thần tượng hóa ông. Với mức độ nổi tiếng như hiện nay, ông đối diện thế nào với nguy cơ bị người khác thần tượng hóa?

Tôi không muốn ngây thơ đến mức nói rằng những gì cô ấy nói hoàn toàn không có cơ sở. Có thể có những người thần tượng tôi như một người lãnh đạo thuộc linh.

Nhưng tôi đang làm mọi điều có thể để không cho phép người ta tôn tôi lên như một thần tượng, bởi tôi cũng tranh chiến với tội lỗi giống như bất kỳ người nào khác.

Đó là lý do tôi không giảng mỗi Chúa nhật. Tôi dành thời gian bước sang một bên để họ có thể nghe những tiếng nói khác. Tôi không bao giờ cố tạo ra một vẻ ngoài hoàn hảo. Tôi luôn cố thành thật về nhân tính của mình, để mọi người thấy rằng tôi cũng là một con chiên, đang cùng hành trình với anh chị em giống như bất kỳ ai khác.

Ông được biết đến là một người rất nghiêm túc, không vòng vo, nhưng chắc hẳn Philip Mitchell cũng có một khía cạnh nhẹ nhàng hơn. Ông thư giãn và nghỉ ngơi như thế nào?

Một trong những điều tôi ngưỡng mộ ở Chúa Jesus là Ngài vừa là sư tử vừa là chiên con. Chúng ta thấy Ngài đối diện với những người Pha-ri-si, nhưng cũng ôm trẻ em vào lòng; Ngài lật đổ các bàn của những người buôn bán trong đền thờ, nhưng cũng vui dự một đám cưới.

Khi nói đến việc công bố Lời Chúa, tôi sẽ làm điều đó bằng tất cả tấm lòng, bởi tôi biết linh hồn con người đang ở trong thế cân bằng giữa sự sống và sự chết.

Nhưng khi bước xuống khỏi bục giảng, tôi là một người bình thường. Tôi thích dành thời gian với vợ và các con. Tôi thích xem Netflix. Tôi cười. Tôi đi nhà hàng vì tôi là người rất thích ăn uống.

Khi rời khỏi bục giảng, tôi là một con chiên. Khi bước lên bục giảng, tôi sẽ là một con sư tử, bởi hoàn cảnh đòi hỏi điều đó.

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc.

Link gốc bài viết: https://www.premierchristianity.com/interviews/philip-anthony-mitchell-america-has-too-much-preaching-about-love-and-not-enough-about-judgement/20889.article

lượt xem: 158
Tags: bài giảng, Giảng Luận Kinh Thánh, người giảng và việc giảng luận, Philip Anthony Mitchell
Share this entry
  • Share on Facebook
  • Share on Twitter
  • Share on WhatsApp
  • Share on Pinterest
  • Share on LinkedIn
  • Share on Tumblr
  • Share on Vk
  • Share on Reddit
  • Share by Mail
You might also like
CHÚA GIÊ-SU ĐÃ GIẢNG NHƯ THẾ NÀO?
5 Cách Để Hủy Hoại Một Bài Giảng
GÓC NHÌN CƠ ĐỐC VỀ CHIẾN TRANH
Giải Quyết Các Tranh Cãi Thần Học Trong Hội Thánh
VÀI SUY TƯ VỀ GIÁO DỤC THẦN HỌC TẠI VIỆT NAM HIỆN NAY
LỜI KHUYÊN TỪ NHỮNG NGƯỜI ĐI MỞ HỘI THÁNH MỚI: LÀM SAO ĐỂ CÓ 50 THÀNH VIÊN…
0 replies

Leave a Reply

Want to join the discussion?
Feel free to contribute!

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Đọc nhiều

  • ĐÔI NÉT VỀ CUỘC ĐỜI VÀ THÀNH TỰU CỦA BLAISE PASCAL
  • Mười Lời Cầu Nguyện Cho Năm Mới 2022
  • CHÂN DUNG NGƯỜI NỮ THEO KINH THÁNH
  • “Vết Xe Đổ” Của Các Mục Sư Sa Ngã
  • 14 Sự Thật Đáng Kinh Ngạc Về Các Mục Sư

Mới nhất

  • Philip Anthony Mitchell: “Nước Mỹ có quá nhiều bài giảng về tình yêu, nhưng không đủ về sự phán xét”Tháng 8 24, 2026 - 8:53 sáng
  • CÁCH TRỞ THÀNH MỘT NGƯỜI BẠN TỐT CỦA MỤC SƯTháng 8 15, 2026 - 3:56 chiều
  • 10 QUAN NIỆM SAI LẦM NGUY HIỂM VỀ SỰ TĂNG TRƯỞNG ĐANG ÂM THẦM HỦY HOẠI NHIỀU HỘI THÁNHTháng 8 4, 2026 - 9:59 sáng
  • KHÔNG PHẢI THIẾU THỨC ĂN, MÀ LÀ THIẾU THÈM ĂNTháng 7 23, 2026 - 3:47 sáng
  • GIẢI QUYẾT XUNG ĐỘT MÀ KHÔNG LÀM CHIA RẼ HỘI THÁNHTháng 7 10, 2026 - 8:02 sáng
Tháng 8 2026
H B T N S B C
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31  
« Th7    
© Copyright - Giảng Luận Kinh Thánh - Enfold Theme by Kriesi
  • Facebook
  • Youtube
CÁCH TRỞ THÀNH MỘT NGƯỜI BẠN TỐT CỦA MỤC SƯ
Scroll to top