• TRANG CHỦ
  • NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN
  • THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH
  • THƯ VIỆN
    • THƯ VIỆN BÀI GIẢNG
  • GIỚI THIỆU
  • LIÊN HỆ
  • BLOG
  • PODCAST
  • Search
  • Menu
  • TRANG CHỦ
  • NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN
  • THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH
  • THƯ VIỆN
    • THƯ VIỆN BÀI GIẢNG
  • GIỚI THIỆU
  • LIÊN HỆ
  • BLOG
  • PODCAST
Giảng Luận Kinh Thánh
admin

Philip Anthony Mitchell: “Nước Mỹ có quá nhiều bài giảng về tình yêu, nhưng không đủ về sự phán xét”

Tháng 8 24, 2026/0 Comments/in Người Giảng Và Việc Giảng Luận, NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN /by admin

Vị lãnh đạo của một trong những hội thánh phát triển nhanh nhất tại Hoa Kỳ luôn mặc toàn đồ đen như một biểu tượng cho sự chết đi mỗi ngày đối với bản ngã của mình. Trong chuyến thăm London gần đây, ông chia sẻ về sự kêu gọi của mình trong việc đối diện với một Cơ Đốc giáo hâm hẩm, điều mà ông cảnh báo đang khiến con người cảm thấy thoải mái trong tội lỗi.

Có một bầu không khí, cũng như một danh tiếng, luôn đi trước Mục sư Philip Mitchell. Khi xem các bài giảng của ông trên mạng, người ta có thể dễ dàng bắt gặp một phong cách chức vụ thẳng thắn, sắc bén và không hề mềm mỏng. Khi tôi ngồi xuống trò chuyện với vị Mục sư sinh tại Mỹ, sự nghiêm nghị, cứng cỏi ấy hiện diện rõ ràng trong căn phòng. Cuộc trò chuyện của chúng tôi kéo dài khoảng 50 phút, từ lúc tôi chào ông ở thang máy cho đến khi cuộc phỏng vấn kết thúc, và tôi không nhớ mình đã nhìn thấy dù chỉ một nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt ông.

Nhưng khi Mitchell giải thích về hoàn cảnh chức vụ của mình, tư thế “không vòng vo” ấy bắt đầu trở nên dễ hiểu. Ông đang chăn dắt một cộng đồng Cơ Đốc tại Mỹ mà theo lời ông đã trở nên “không còn tôn kính Chúa”. Ông nói rằng lòng kính sợ và sự tôn kính Đức Chúa Trời đã bị đánh mất, và ông cảm nhận rằng một phần trong sự kêu gọi của mình là khôi phục điều đó.

Trên mạng, những đoạn video ghi lại cảnh Mục sư Philip thực sự bật khóc, kêu cầu sự phục hưng, cho thấy cả trách nhiệm thiêng liêng mà ông cảm nhận mình đã được giao phó lẫn gánh nặng ông đang mang khi thực hiện trách nhiệm ấy.

Tình yêu và ân điển không vắng bóng trong các sứ điệp của ông, nhưng chúng thường đi cùng – và đôi khi bị lấn át – bởi những lời cảnh báo về cơn thịnh nộ, sự phán xét và lửa địa ngục. Ông đưa ra những lời cảnh báo ấy như một phương thuốc cho điều ông tin là một Hội Thánh tại Mỹ đang quá tràn ngập những lời công bố khiến con người “cảm thấy thoải mái trong tội lỗi, sự thỏa hiệp và tình trạng hâm hẩm”, thay vì thách thức họ bước vào đời sống thánh khiết.

“Tự nhiên tôi là một người rất nhiệt thành,” ông nói với tôi. Có lẽ điều đó là sản phẩm của một cuộc đời được hình thành trong một môi trường đô thị đầy khó khăn. Là một người Mỹ thế hệ đầu tiên, có cha mẹ đến từ Trinidad, Mitchell lớn lên tại Queens, New York. Tuổi thiếu niên của ông bắt đầu vào đầu những năm 1990, thời điểm hip-hop đang trở thành một sức mạnh văn hóa mang tính toàn cầu. Bị cuốn hút bởi những cám dỗ của thế gian – tiền bạc, cần sa, phụ nữ – đến năm 12 tuổi, ông đã bắt đầu bán ma túy. Con đường ấy nhanh chóng leo thang thành hoạt động buôn bán ma túy quy mô lớn hơn và những cuộc đấu súng.

Đến đầu tuổi 20, ông đã có được mọi thứ mà mình từng nghĩ là mình khao khát: “một căn hộ sang trọng, một cô bạn gái xinh đẹp, một chiếc xe hơi xa xỉ”. Nhưng vào tháng 11 năm 2003, Mitchell bị nhấn chìm trong một sự trống rỗng đến mức cuối cùng ông đã tìm cách kết liễu đời mình. Ông nói rằng chính trong giai đoạn ấy, “ân điển của Đức Chúa Trời” đã can thiệp. Trước đó, ông chỉ biết Đức Chúa Trời như một cái tên “trên những trang sách mà cha mẹ tôi đọc”. Sau đêm đó, Mitchell tin chắc rằng Ngài thực sự hiện hữu.

Hai mươi ba năm trôi qua, vị mục sư hiện đang phục vụ tại Atlanta đã trở nên nổi tiếng rộng khắp. Trong ba năm qua, ông đã có hàng triệu người theo dõi trên mạng xã hội, và hội thánh của ông đang phát triển nhanh chóng. Cuối tuần tới, Hội Thánh 2819 sẽ lấp đầy nhà thi đấu Excel ở London trong chiến dịch truyền giảng đầu tiên của họ trong năm 2026.

Tuy nhiên, phía sau sự nổi tiếng ấy là hơn một thập kỷ ông đã trải qua trong “lửa thử luyện” của gian khổ và sự khuất mình. Vị mục sư nói rằng đó là một quá trình tinh luyện cần thiết. Đức Chúa Trời đang phát triển phẩm cách cần có để ông có thể quản trị cách trung tín điều sẽ đến sau đó – một trong những chức vụ phát triển nhanh nhất và được theo dõi rộng rãi nhất trên thế giới.

Mục sư Philip là một người vừa chân thành vừa khắc khổ. Sự khắc khổ thể hiện trong những lời như: “Đối với tôi, giảng đạo là vấn đề sống và chết”, cũng như trong cam kết chỉ mặc đồ đen, như một biểu tượng cho sự chết đi mỗi ngày đối với bản ngã. Sự chân thành thể hiện qua cuộc vật lộn trong lòng mà ông mô tả, khi ông tự hỏi liệu mình có đang quản trị chức vụ đúng theo ý muốn của Đức Chúa Trời hay không, và cả khoảnh khắc không ai yêu cầu ở cuối cuộc phỏng vấn, khi ông cầu nguyện cho tất cả những người sẽ đọc cuộc trò chuyện này.

Ông từng cởi mở chia sẻ về tuổi thơ ở New York – lớn lên trong một gia đình Cơ Đốc nhưng lại bán ma túy khi còn là thiếu niên và rời thành phố vì những rắc rối pháp lý. Ông đã mang theo điều gì từ giai đoạn ấy vào chặng đường tiếp theo của cuộc đời?

Tôi có tất cả những biểu hiện của một người thành công theo tiêu chuẩn thế gian, nhưng bên trong tôi cảm thấy trống rỗng. Hành trình ấy đã đưa tôi đến một điểm cực hạn, nơi tôi bắt đầu tìm kiếm.

Tôi nhớ mình từng muốn tự sát, ngồi trên sàn căn hộ với một khẩu súng săn trên đùi và một chai rượu. Đêm đó, một cô gái trẻ mà tôi quen, là một người theo Chúa Jesus, đến thăm căn hộ của tôi. Cánh cửa nhà tôi không khóa – bởi ân điển của Đức Chúa Trời. Cô ấy ngồi xuống bên cạnh tôi trên sàn và nắm lấy tay tôi, nhưng không nói gì cả. Sự hiện diện của cô ấy đã kéo tôi trở lại khỏi bờ vực.

Nhìn lại chuyện đó, tôi nhận ra rằng Đức Chúa Trời, trong quyền tể trị của Ngài, đã cứu tôi khỏi việc tự bắn vỡ đầu mình.

Vài tháng sau, người vợ hiện tại của tôi gặp tai nạn xe hơi. Cô ấy trở về căn hộ và biết ơn vì mình vẫn sống sót. Cô bật nhạc Phúc Âm lên. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nghe nhạc Phúc Âm. Cô ấy đi tới đi lui, giơ tay lên, thờ phượng Đức Chúa Trời và cảm tạ Ngài.

Tôi tự nhủ: Bất kể điều đó là gì, tôi cần điều đó.

Tôi bò bằng cả tay lẫn đầu gối vào phòng tắm và bắt đầu kêu khóc với Đức Chúa Trời.

Tôi biết Đức Chúa Trời là một cái tên trên những trang sách mà cha mẹ tôi đọc, nhưng tôi không biết Ngài thực sự tồn tại. Đức Chúa Trời đã bày tỏ chính Ngài cho tôi trong phòng tắm ấy vào tháng 11 năm 2003.

Mặc dù tôi chưa có nền tảng hay cách thức để hiểu điều đó, tôi biết có điều gì đó đã xảy ra với mình, bởi tối hôm ấy tôi định nằm xuống với bạn gái, nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận sự cáo trách về tội lỗi.

Điều gì đã xảy ra từ thời điểm đó cho đến khi ông bước vào chức vụ?

Sáu tháng sau khi tôi được cứu, lần đầu tiên tôi cảm nhận Đức Chúa Trời phán với lòng mình về chức vụ mục sư, việc giảng đạo và công bố Lời Chúa. Nhưng tôi chạy trốn khỏi điều đó. Sau bốn năm chạy trốn, cuối cùng tôi đầu phục sự kêu gọi ấy.

Trong nhiều năm, tôi phục vụ những người lãnh đạo khác trong những chức vụ khác. Tôi làm mọi việc, từ vui lòng lau nhà vệ sinh cho đến tham gia chức vụ thanh thiếu niên. Tôi không tin có cái gọi là thành công chỉ sau một đêm trong Vương quốc Đức Chúa Trời. Tôi nghĩ điều mà một số người nhìn thấy như thành công chỉ sau một đêm thực ra thường là một người đã được tôi luyện trong lửa và sự khuất mình, rồi cuối cùng Đức Chúa Trời đưa người ấy ra ánh sáng. Tôi đã trải qua hơn một thập kỷ trong sự khuất mình ấy.

Bí quyết cốt lõi là Lời Đức Chúa Trời và sự vâng lời.

Tôi biết nỗi đau sâu sắc của việc phá hỏng những mối quan hệ mà tôi ước gì mình vẫn còn có. Tôi biết nỗi đau sâu sắc của việc muốn bỏ cuộc cả nghìn lần – giảng đạo rồi lái xe về nhà với đầy những bất an và nước mắt trong mắt. Tôi biết nỗi đau của sự tranh chiến và thiếu thốn.

Tôi nghĩ Đức Chúa Trời đã dùng những năm tháng ấy để thanh tẩy khỏi lòng tôi những điều rất hư không, và biến đổi tôi thành con người mà tôi cần phải trở thành – để quản trị cách trung tín những gì Ngài đã giao phó cho tôi ngày hôm nay. Vì vậy, những năm tháng ấy không hề lãng phí, nhưng không ai nhìn thấy chúng.

Ông đã thấy Đức Chúa Trời hành động như thế nào qua sự hư không của mình, và điều gì đã thay đổi sau đó?

Vào tháng 12 năm 2018, vợ chồng tôi đến Israel để dành mười ngày kiêng ăn, cầu nguyện và tìm kiếm Đức Chúa Trời tại đó, bởi tôi biết mình cần một sự biến đổi trong lòng.

Vào ngày cuối cùng, vợ chồng tôi đang ở Khu Vườn Mộ. Khi tôi bước ra ngoài, tôi nghe tiếng hát bằng một ngôn ngữ mà tôi không hiểu, nhưng tôi có thể cảm nhận sự hiện diện của Đức Chúa Trời.

Tôi là một người khá mạnh dạn, nên tôi cùng một người bạn lẻn vào buổi nhóm ấy. Đó là một nhóm tín hữu đến từ Brazil.

Tôi ngồi phía sau, thờ phượng Đức Chúa Trời, và người anh em đang dẫn dắt buổi nhóm ra hiệu bảo tôi lên phía trước. Ông ấy bắt đầu nói với tôi bằng một ngôn ngữ mà tôi không hiểu – nhưng bởi sự quan phòng của Đức Chúa Trời, người đi cùng tôi lại nói được chính ngôn ngữ đó.

Anh ấy dịch sang tiếng Anh, và đây là điều ông ấy nói với tôi:

“Ta đã đến đất nước của ngươi, nước Mỹ, và Ta thấy Hội Thánh đang chết. Đức Chúa Trời phán với ngươi rằng: ‘Hỡi người trẻ tuổi, ngươi có muốn trở về đất nước mình và làm điều gì đó về tình trạng này không? Trở về và châm lửa cho Hội Thánh không?’”

Tôi luôn hỏi: Đức Chúa Trời ơi, Ngài có vui lòng với cách con đang lãnh đạo không?

Gần như Đức Chúa Trời đang giao phó một sứ mạng cho tôi ngay trong khoảnh khắc ấy. Tôi có thể nghe Ngài phán với lòng mình rằng hãy trở về Mỹ, hãy cất tiếng kêu lớn, đừng ngừng lại, hãy châm lửa cho nàng dâu của Ngài. Tôi quỳ sấp xuống bằng cả tay và đầu gối, và nhóm tín hữu Brazil ấy đặt tay trên tôi và cầu nguyện cho tôi.

Tôi cảm thấy rằng ngay khoảnh khắc ấy, người mục sư mà tôi từng là đã chết. Sự hư không trong lòng tôi đã chết. Gần như tôi đã có một cuộc gặp gỡ với Đức Chúa Trời giống như Ê-sai. Tôi nhìn thấy Đức Chúa Trời trong sự thánh khiết của chính Ngài. Tôi nghe lời từ trời phán rằng: “Ai sẽ đi cho Ta?”

Tôi trở về Hoa Kỳ như một người mang trong mình một sứ mạng. Tôi không còn khao khát bất cứ điều gì mang tính vật chất. Tôi không khao khát một hội thánh lớn, cũng không khao khát một địa vị kinh tế – xã hội nhất định. Tất cả những điều đó đã biến mất. Khát vọng duy nhất của tôi là trung tín với điều Đức Chúa Trời đã phán với tôi tại Israel.

Đó có lẽ là thời điểm mang tính quyết định nhất trong chức vụ của tôi.

Ông chỉ mới thành lập Hội Thánh 2819 vào năm 2023, nhưng hiện đã có 1,48 triệu người đăng ký YouTube và tổ chức các sự kiện quốc tế, trong đó có London. Xin ông kể cho chúng tôi câu chuyện phía sau.

COVID xảy đến, và tôi mất chức vụ đầu tiên của mình, Victory Church. Tôi mất cơ sở mà chúng tôi đang sử dụng; tôi mất toàn bộ tín hữu; tôi mất đội ngũ nhân sự mà chúng tôi có.

Sau COVID, tôi đã dành hai năm giảng cho một chiếc máy quay trong một căn phòng trống. Tôi cảm nhận Đức Chúa Trời bảo chúng tôi phải thay đổi tên chức vụ – và vợ tôi cũng cảm nhận điều tương tự, mặc dù chúng tôi chưa hề nói với nhau về điều đó. Khi đã có sự rõ ràng trong lòng, chúng tôi cầu nguyện suốt hai năm về tên gọi mới sẽ là gì.

Vào tháng 1 năm 2023, vợ chồng tôi “chôn” chức vụ cũ và thành lập 2819 với 183 tín hữu. Tên gọi này xuất phát từ Ma-thi-ơ 28:19 – đi ra và rao truyền Phúc Âm của Chúa Jesus Christ cho cả thế giới. Văn hóa của Hội Thánh được xây dựng dựa trên Công Vụ 2:42-47. Hội Thánh sẽ nghiêm túc với việc công bố Lời Đức Chúa Trời, sự cầu nguyện, môn đồ hóa, cộng đồng, sự rộng rãi và công tác vươn đến cộng đồng.

Chúng tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng chỉ hai năm rưỡi sau, chức vụ này lại có ảnh hưởng mang tính toàn cầu. Hiện tại, tôi và đội ngũ của mình đang cố gắng hết sức để quản trị cách trung tín điều mà chúng tôi tin là một sự phục hưng Đức Chúa Trời đã khởi sinh tại khu vực đông nam Hoa Kỳ và giờ đây đã lan ra toàn thế giới.

Chúng tôi không nhận công trạng nào về điều đó. Đây không phải là sự khéo léo hay sáng kiến của con người. Bí quyết cốt lõi là Lời Đức Chúa Trời và sự vâng lời.

Ông từng nói rằng sự tan vỡ của nước Mỹ là một phần gánh phần mà ông được giao. Ông nhìn thấy điều gì trong Hội Thánh tại Mỹ khiến ông có cảm xúc mạnh mẽ như vậy?

Tại Mỹ, tôi thấy một thế hệ đã chấp nhận một phiên bản Cơ Đốc giáo mang tính phương Tây, tách rời khỏi Cơ Đốc giáo chính thống. Tôi thấy sự trỗi dậy của những tiên tri giả đang dẫn một thế hệ đi sai lạc. Tôi thấy con người tìm kiếm đời sống tâm linh thông qua Thời đại mới và huyền học.

Tôi thấy một phiên bản Cơ Đốc giáo tập trung nhiều hơn vào tiền bạc, chức danh, uy tín và địa vị. Tôi thấy một Cơ Đốc giáo hâm hẩm và đang chết. Tôi thấy một Cơ Đốc giáo không tôn kính Chúa, đã đánh mất lòng kính trọng và sự kính sợ Đức Chúa Trời.

Tôi thấy một sự bão hòa, một sự rao giảng về tình yêu và ân điển, nhưng không đủ sự rao giảng về cơn thịnh nộ, sự phán xét và lửa địa ngục.

Vì vậy, tôi thấy một đức tin đang khiến con người cảm thấy thoải mái trong tội lỗi, sự thỏa hiệp và tình trạng hâm hẩm – thay vì thách thức họ bước ra khỏi đời sống ấy để trở nên điều Đức Chúa Trời đã kêu gọi chúng ta trở thành: một dân thánh và biệt riêng cho Ngài.

Những thách thức và phước hạnh khi có một phạm vi tiếp cận lớn đến như vậy là gì?

Nhiều khi chúng tôi cầm niềm vui trong tay phải và nỗi buồn trong tay trái. Hiện tại rất khó khăn vì tôi có năm người con đang ở tuổi thiếu niên. Các con nhìn thấy những lời chứng về những cuộc đời được biến đổi trên mạng xã hội, nhưng đồng thời cũng nhìn thấy những người ghét cha mình trên mạng xã hội.

Nếu thành thật, còn có một gánh nặng trong tâm hồn tôi: nằm trên giường vào ban đêm, suy nghĩ về mức độ nghiêm trọng của những điều Đức Chúa Trời đã giao phó cho chúng tôi, và biết rằng một ngày nào đó tôi sẽ phải khai trình về tất cả những điều ấy.

Tôi không tin có cái gọi là thành công chỉ sau một đêm trong Vương quốc Đức Chúa Trời.

Tôi luôn hỏi: Lạy Đức Chúa Trời, con có đang quản trị điều này đúng cách không? Ngài có vui lòng với cách con đang lãnh đạo không? Con có tôn cao Ngài trong sự giảng dạy của mình không, và con có chắc rằng mình không làm điều này vì vinh quang của con người không?

Có một nền tảng ảnh hưởng lớn đến như vậy đi kèm với những cuộc chiến thuộc linh, những sự tấn công và trách nhiệm phải liên tục tra xét, loại bỏ khỏi lòng mình những điều không đúng đắn. Tất cả những điều đó thực sự, thực sự khó khăn.

Có lần một phụ nữ đã ngắt lời một buổi nhóm tại hội thánh của ông và cáo buộc rằng hội chúng đang thần tượng hóa ông. Với mức độ nổi tiếng như hiện nay, ông đối diện thế nào với nguy cơ bị người khác thần tượng hóa?

Tôi không muốn ngây thơ đến mức nói rằng những gì cô ấy nói hoàn toàn không có cơ sở. Có thể có những người thần tượng tôi như một người lãnh đạo thuộc linh.

Nhưng tôi đang làm mọi điều có thể để không cho phép người ta tôn tôi lên như một thần tượng, bởi tôi cũng tranh chiến với tội lỗi giống như bất kỳ người nào khác.

Đó là lý do tôi không giảng mỗi Chúa nhật. Tôi dành thời gian bước sang một bên để họ có thể nghe những tiếng nói khác. Tôi không bao giờ cố tạo ra một vẻ ngoài hoàn hảo. Tôi luôn cố thành thật về nhân tính của mình, để mọi người thấy rằng tôi cũng là một con chiên, đang cùng hành trình với anh chị em giống như bất kỳ ai khác.

Ông được biết đến là một người rất nghiêm túc, không vòng vo, nhưng chắc hẳn Philip Mitchell cũng có một khía cạnh nhẹ nhàng hơn. Ông thư giãn và nghỉ ngơi như thế nào?

Một trong những điều tôi ngưỡng mộ ở Chúa Jesus là Ngài vừa là sư tử vừa là chiên con. Chúng ta thấy Ngài đối diện với những người Pha-ri-si, nhưng cũng ôm trẻ em vào lòng; Ngài lật đổ các bàn của những người buôn bán trong đền thờ, nhưng cũng vui dự một đám cưới.

Khi nói đến việc công bố Lời Chúa, tôi sẽ làm điều đó bằng tất cả tấm lòng, bởi tôi biết linh hồn con người đang ở trong thế cân bằng giữa sự sống và sự chết.

Nhưng khi bước xuống khỏi bục giảng, tôi là một người bình thường. Tôi thích dành thời gian với vợ và các con. Tôi thích xem Netflix. Tôi cười. Tôi đi nhà hàng vì tôi là người rất thích ăn uống.

Khi rời khỏi bục giảng, tôi là một con chiên. Khi bước lên bục giảng, tôi sẽ là một con sư tử, bởi hoàn cảnh đòi hỏi điều đó.

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc.

Link gốc bài viết: https://www.premierchristianity.com/interviews/philip-anthony-mitchell-america-has-too-much-preaching-about-love-and-not-enough-about-judgement/20889.article

admin

LÀM SAO ĐỂ BIẾT CẦN GIẢNG ĐIỀU GÌ THEO JOHN PIPER

Tháng 4 10, 2026/0 Comments/in NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN, Người Giảng Và Việc Giảng Luận /by admin

Trong một tập gần đây của podcast Ask Pastor John, nhà thần học John Piper đã chia sẻ cách ông chọn một đoạn Kinh Thánh để giảng.

Piper, tác giả của nhiều sách và từng hầu việc Chúa tại Hội Thánh Baptist Bethlehem ở Minneapolis hơn ba thập kỷ, được biết đến rộng rãi với lối giảng dạy đầy sức sống. Trong suốt chức vụ mục sư, ông ưu tiên giảng giải từng câu và từng sách trong Kinh Thánh. Tuy nhiên, người dẫn chương trình Tony Reinke lưu ý rằng trong một số hoàn cảnh đặc biệt, như khi giảng tại tang lễ hoặc trong nhà tù, sẽ không có “chuỗi bài giảng” để theo, và ông đã hỏi Piper cách ông phân định điều cần giảng.

Piper cho biết mục tiêu của ông là “giảng một sứ điệp theo ý muốn của Đức Chúa Trời”, nhưng ông thấy cần làm rõ ý nghĩa của “ý muốn Đức Chúa Trời.”

Ông giải thích: “Điều đầu tiên tôi muốn nói về ‘ý muốn Đức Chúa Trời’ là ý muốn tể trị của Ngài, tức là mọi điều xảy ra. Thứ hai: ý muốn đạo đức của Đức Chúa Trời, đôi khi gọi là ý muốn được bày tỏ, tức là những điều răn trong Kinh Thánh.”

Piper tiếp tục: “Theo một nghĩa nào đó, có thể nói (và nhiều người đã nói) rằng đó là toàn bộ ý muốn của Đức Chúa Trời trong Kinh Thánh. Không có một ‘ý muốn bí mật’ nào như việc phải cưới ai, học trường nào, để xe đạp ở đâu, hay mặc áo nào.”

Ông nhận xét rằng nhiều tín hữu đã tự làm mình “quá lo lắng” khi cố tìm ý muốn Đức Chúa Trời trong những chi tiết nhỏ nhặt của đời sống, trong khi họ được khuyên rằng miễn là không phạm điều răn của Chúa thì không cần bận tâm quá mức. Piper nói thêm với nụ cười: “Cá nhân tôi không muốn mọi người trở nên quá lo lắng. Nhưng tôi không nghĩ mọi sự đơn giản như vậy.”

Ông đưa ra một cách hiểu thứ ba về ý muốn Đức Chúa Trời: “Đó là sự áp dụng được phân biệt cách thuộc linh của tâm trí Đấng Christ cho một tình huống cụ thể. Nó không chỉ là lý trí; nó vượt hơn lý trí. Nó không phi lý, nhưng vượt hơn lý trí.”

Piper cho rằng đôi khi “có thể thật sự quan trọng về mặt thuộc linh việc bạn mặc chiếc áo nào hôm nay. Không phải lúc nào cũng vậy, nhưng có thể… Có hàng ngàn yếu tố khiến một quyết định tốt hơn quyết định khác.”

Vì thế, khi quyết định giảng điều gì, ông cần “sự khôn ngoan” – tức là khả năng “lấy sự hiểu biết về Đức Chúa Trời và ý muốn được bày tỏ của Ngài, rồi áp dụng cách khôn ngoan vào tình huống.”

Tuy nhiên, ông thừa nhận: “Sự khôn ngoan ấy, khi tôi cố gắng kinh nghiệm và áp dụng lẽ thật Kinh Thánh, luôn bị ảnh hưởng bởi những yếu tố chủ quan trong lòng tôi. Vì vậy sẽ là tự phụ nếu tôi nói rằng mình chọn lựa đơn giản chỉ vì tôi khôn ngoan.”

Ông kể lại quá trình chuẩn bị cho một bài giảng gần đây tại nhà tù: ban đầu ông dành bốn giờ để chuẩn bị và dự định giảng từ Phi-líp 3. Nhưng sáng hôm đó, ông thức dậy với suy nghĩ về Rô-ma 8 – chương mà ông xem là “vĩ đại nhất trong Kinh Thánh.” Piper nói: “Đó không phải là một quyết định. Nó không đến từ sự suy ngẫm lâu dài. Đó là một trải nghiệm mạnh mẽ. Tôi không chọn nó, nhưng tình cảm mãnh liệt dành cho Rô-ma 8 có lẽ đã mang tính quyết định.”

Ông nhận thấy mình quen thuộc Rô-ma 8 hơn Phi-líp 3, và vì thời gian chuẩn bị hạn chế, chọn Rô-ma 8 là khôn ngoan. “Trước khi ra khỏi giường, quyết định đã được đưa ra: Rô-ma 8. Tôi sẽ giảng Rô-ma 8.”

Sau đó, ông tập trung suy nghĩ cách truyền đạt sứ điệp của chương này cho tù nhân. Piper nhấn mạnh thêm: “Có một điều tôi chưa nói, và có lẽ là quan trọng nhất: nhiều ngày trước đó, tôi đã cầu nguyện, khẩn nài Chúa hướng dẫn, chỉ cho tôi biết đoạn Kinh Thánh và cách tiếp cận nào sẽ hữu hiệu nhất cho sự cứu rỗi và cho việc củng cố đức tin.”

Ông kết luận: “Tôi rất, rất biết ơn vì tôi tin rằng Chúa đã nhậm lời cầu nguyện ấy.”

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc.

Link gốc bài viết: John Piper Reveals How He Decides What To Preach

admin

10 PHẨM CHẤT CỦA NGƯỜI LÃNH ĐẠO CƠ ĐỐC THEO KINH THÁNH

Tháng 3 17, 2026/0 Comments/in Người Giảng Và Việc Giảng Luận, NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN /by admin

Những phẩm chất của một người lãnh đạo Cơ Đốc, được nêu trong 1 Timôthê 3:1-15 và Tít1:5-9, cần trở thành nền tảng cho cách tiếp cận lãnh đạo.

  1. Nhận biết giá trị trong người khác

Người lãnh đạo tốt xem vai trò của mình là phát triển những người lãnh đạo khác. Việc hình thành phẩm chất lãnh đạo Cơ Đốc diễn ra trong tổ chức khi người lãnh đạo chia sẻ kinh nghiệm, cả thành công lẫn thất bại, với người khác.

  • Chia sẻ thông tin với những người trong tổ chức

Một số lãnh đạo có xu hướng giữ thông tin vì cho rằng “thông tin là quyền lực.” Nhưng người lãnh đạo tốt hiểu rằng khi cả nhóm cùng nắm thông tin, tập thể sẽ mạnh hơn, và điều đó cũng trực tiếp đem lại lợi ích cho chính người lãnh đạo.

  • Có nhân cách vượt trội

 Không ai hoàn hảo, nhưng để được xem là lãnh đạo tốt, nhân cách của họ phải không bị nghi ngờ trong tổ chức. Lãnh đạo luôn phải đối diện với sự chỉ trích, nhưng những người gần gũi nhất phải tin tưởng vào nhân cách của họ.

  • Chung thủy với vợ/chồng: Vấn đề không phải là lãnh đạo đã kết hôn hay chưa, mà là mối quan hệ với người khác phái phải trong sạch, không chỗ trách được. Lãnh đạo Cơ Đốc phải tránh thái độ thế tục về tình dục, giữ đúng quan điểm Kinh Thánh.
  • Dùng ảnh hưởng để đem lại lợi ích cho người khác

Người lãnh đạo tốt quan tâm đến việc tạo sự thay đổi tích cực trong đời sống con người, song song với việc duy trì sự lành mạnh về tài chính. Họ biết tận dụng sự ổn định tài chính để nâng cao đời sống và phúc lợi của người khác.

  • Có năng lực và chuyên môn

Người lãnh đạo tốt luôn đáng tin cậy về tính chuyên nghiệp và khả năng hoàn thành công việc. Nếu họ không biết cách làm, họ sẽ tìm người biết, nhưng vẫn đảm bảo công việc được thực hiện cách tốt nhất.

  • Không sợ người khác thành công hơn mình

Người lãnh đạo tốt hiểu rằng có những người theo họ sẽ phát triển vượt quá khả năng đào tạo của họ. Thay vì bị đe dọa, họ vui mừng và sẵn sàng chúc mừng thành công của người khác.

  • Phục vụ người khác mà không mong đáp trả

Phẩm chất lãnh đạo Cơ Đốc bao gồm tấm lòng phục vụ. Họ thật sự yêu thương, trân trọng con người và muốn giúp đỡ vì lợi ích của người được giúp, chứ không phải vì lợi ích cá nhân.

  • Luôn học hỏi

Người lãnh đạo tốt không ngừng học hỏi và áp dụng kiến thức mới để cải thiện tổ chức. Điều này có thể đến từ việc đọc sách, tham dự hội nghị, học trực tuyến, hoặc học từ những người khác, kể cả cấp dưới.

  • Có khả năng dạy dỗ: Kinh Thánh liên kết chặt chẽ giữa việc lãnh đạo và dạy dỗ (1 Timôthê 5:17; 1 Têsalônica 5:12). Người lãnh đạo Cơ Đốc phải đầu tư thời gian và sức lực để học, hầu cho có thể dạy lại cho người khác.
  • Luôn gần gũi, dễ tiếp cận và chịu trách nhiệm trước người khác

Người lãnh đạo tốt không tự cô lập, dù có nhiều quyền lực hay trách nhiệm. Họ sẵn sàng lắng nghe ý kiến từ người khác trong cả đời sống cá nhân lẫn công việc.

  • Không chỗ trách được: Người có đời sống gương mẫu, thu hút người khác đến với Chúa Giê-xu (Công vụ 6:3).
  • Tiết độ: Không chỉ là sự điều độ, mà là có cái nhìn rõ ràng theo ánh sáng của Đức Chúa Trời, thay vì theo bóng tối của loài người. Người lãnh đạo Cơ Đốc phải được dẫn dắt bởi những điều Đức Chúa Trời xem là quan trọng.
  • Có tầm nhìn (nghĩ xa hơn hiện tại)

Người lãnh đạo tốt luôn suy nghĩ về tương lai. Họ thường đặt câu hỏi: “Điều gì tiếp theo?” để thúc đẩy sự thay đổi, tăng trưởng và chiến lược, giúp tổ chức duy trì sự lành mạnh lâu dài.

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc.

Link gốc bài viết: 10 Characteristics of Christian Leader Qualities

admin

Không Nhớ Nội Dung Bài Giảng Cũng Không Sao!

Tháng 1 27, 2026/0 Comments/in Người Giảng Và Việc Giảng Luận, NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN /by admin

Tôi có một trí nhớ giống như… gọi là gì nhỉ? Cái dụng cụ trong bếp dùng để rây, để giữ lại cái cần và bỏ đi cái không cần. À, cái rây! Đúng rồi. Trí nhớ của tôi giống như một cái rây.

Thỉnh thoảng tôi hay đùa về chuyện đó, việc tôi phải “thuê ngoài” trí nhớ của vợ tôi vì trí nhớ của cô ấy vượt trội hơn tôi rất nhiều. Tôi không thể phủ nhận rằng đôi khi điều đó thật sự gây khó chịu. Nó cũng khiến tôi nản lòng, nhất là khi tôi không thể nhớ nổi ngay cả những điểm chính của các trải nghiệm mình từng tận hưởng, những cuốn sách tôi đã đọc, hay những bài giảng tôi đã được chúc phước. (Công bằng mà nói, chuyện này cũng có mặt lợi: như khi tôi không nhớ ai đã công kích mình trên mạng, ai đã xúc phạm mình ngoài đời, hoặc những lần tôi lỡ lời khiến bản thân bối rối.)

Có thể bạn sẽ cho rằng điều tôi sắp nói chỉ là một cách để tự an ủi, nhưng tôi tin rằng còn nhiều hơn thế. Tôi đã học được cách tìm sự an ủi trong thực tế rằng: điều tôi nhớ về một sự kiện không quan trọng bằng chính những gì đã diễn ra trong sự kiện đó. Điều tôi nhớ về một cuốn sách không quan trọng bằng những gì đã xảy ra trong tâm trí tôi khi đọc nó. Điều tôi nhớ về một bài giảng không quan trọng bằng những gì đã xảy ra trong tấm lòng tôi khi nghe giảng. Thay vì đánh giá tác động hay tầm quan trọng của một điều gì đó dựa trên việc tôi còn nhớ nó sau vài ngày, vài tuần hay vài năm, tôi nên đặt trọng tâm vào những gì đã xảy ra ngay lúc đó, trong khoảnh khắc ấy.

Tôi luôn vui khi thấy mọi người ghi chép trong lúc nghe giảng, nhưng tôi cũng đồng ý với những Mục sư từng mô tả niềm vui khi thấy cây bút chậm lại rồi dừng hẳn, vì người nghe đã bị cuốn vào bài giảng đến mức lời Chúa được khắc vào lòng họ thay vì trên trang giấy. Thật là một niềm vui khi tiếng sột soạt trên giấy biến thành sự khắc ghi trong tâm hồn. Tôi đã học được rằng đôi khi Đức Chúa Trời làm cho Lời Ngài thấm sâu nhất vào lòng tôi, chính trong những lúc mà ngay cả một ngày sau đó tôi cũng không thể kể lại dàn ý hay nội dung.

Tương tự, tôi biết rằng Đức Chúa Trời đã hành động trong tôi khi tôi đọc những cuốn sách tốt và gây dựng. Có thể tôi không nhớ nhiều về những cuốn sách ấy, và vài tháng sau thậm chí không nhớ nổi mình đã từng đọc chúng, nhưng chúng vẫn đã làm công việc của chúng trong tôi. Ngay cả những cuốn sách không mang tính thuộc linh cũng hữu ích bởi giá trị thông tin, minh họa và giải trí mà chúng mang lại. Tất cả đều quan trọng.

Tôi có nhiều ký ức đẹp về con trai mình, nhưng đôi khi tôi ước gì mình có nhiều hơn thế—ước gì tôi đã chú ý nhiều hơn hoặc ghi lại những khoảnh khắc sâu sắc trước khi con về với Chúa. Tôi ước gì mình có nhiều ký ức sống động hơn về những ngày đầu hôn nhân và những năm đầu làm cha mẹ. Tôi có thể thấy nản lòng khi nhận ra ký ức ngày càng mờ nhạt hoặc thậm chí biến mất. Nhưng ngay cả ở đây, tôi cũng tin rằng công việc lớn nhất—tình yêu, niềm vui, sự vui đùa, sự thỏa lòng—đã được trải nghiệm ngay trong khoảnh khắc, và việc nhớ hay quên không còn quan trọng.

“Tôi biết chúng tôi đã có những khoảng thời gian tuyệt vời bên nhau, và tôi biết chúng thật sự có ý nghĩa ngay lúc đó, dù giờ đây chúng đã phai nhạt theo thời gian”.

Tôi nhớ đến cuốn tiểu sử đồ sộ của George Marsden về Jonathan Edwards, trong đó ông viết: “Những người chỉ trích các cuộc thức tỉnh cho rằng khi người ta nghe nhiều bài giảng trong một tuần thì họ sẽ không thể nhớ được nhiều điều. Edwards đáp lại: ‘Lợi ích chính yếu của việc giảng đạo là ấn tượng được tạo ra trong tâm trí ngay lúc đó, chứ không phải hiệu quả phát sinh sau này từ việc nhớ lại những gì đã được truyền đạt.’”

Tôi tin chắc rằng điều đúng với những bài giảng cũng đúng với cuộc sống. Và vì lý do đó, tôi có thể yên tâm rằng sự thỏa lòng và sự thánh hóa của tôi không bị ảnh hưởng bởi trí nhớ. Tôi đã được phước, được thêm sức, được gây dựng và được khích lệ, ngay cả khi tôi không nhớ chính xác bằng cách nào.

Tác giả: Tim Challies

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc.

Link bài viết gốc: https://www.challies.com/articles/it-doesnt-matter-what-you-remember/

admin

VẠCH TRẦN 6 NGỘ NHẬN SAI LẦM VỀ BÀI GIẢNG

Tháng 11 26, 2025/0 Comments/in NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN, Người Giảng Và Việc Giảng Luận /by admin

 

Giảng đạo là một trong những nhiệm vụ đòi hỏi rất nhiều đối với người truyền đạt. Bạn không chỉ đơn thuần là “nói chuyện,” mà bạn đang truyền đạt Lời của Đức Chúa Trời — một cách trung tín (theo xác tín của bạn). Và bạn làm điều đó trước những nhóm người có nhiều lựa chọn và nguồn thông tin hơn bất kỳ thời điểm nào trong lịch sử nhân loại. Nên giảng luận không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Thêm vào đó, khi nói đến việc giảng đạo, ai cũng có ý kiến. Kết quả là, các Mục sư nhận được nhiều phản hồi hơn mức cần thiết. Đôi khi hữu ích. Đôi khi thì không.

Vì vậy… tôi muốn vạch trần một số ngộ nhận về bài giảng.

Ngộ nhận 1: Bài giảng phải ngắn vì con người có khả năng tập trung rất thấp.

Ngày nay, người ta cho rằng con người có khả năng tập trung ngắn hơn cả cá vàng (8 giây), nên Mục sư chịu áp lực phải giảng ngắn hơn. Bài giảng dài thường bị xem là lỗi thời. Tôi nghĩ chúng ta đã đặt vấn đề sai cách. Chúng ta nghĩ rằng ngắn thì hấp dẫn hơn, nhưng điều đó không đúng. Bạn có thể giảng ngắn mà vẫn nhàm chán. Hoặc giảng dài nhưng vẫn cuốn hút.

Có độ dài “hoàn hảo” cho bài giảng không? Không hề, 15 phút nhàm chán thì vẫn là quá dài. 40 phút cuốn hút thì vẫn là hấp dẫn.

Phim điện ảnh trung bình không hề ngắn đi. Thực tế, chúng còn dài hơn. Những phần mới nhất của phim Star Wars và Marvel đều kéo dài hơn hai tiếng mà vẫn thành công. Trong thời đại “xem liên tục,” thật nực cười khi nói rằng người ta không thể ngồi nghe một bài giảng 40 phút.

Vấn đề không phải là độ dài. Vấn đề là sự cuốn hút. Bài giảng của bạn không nhất thiết phải ngắn hơn, nhưng chắc chắn phải lôi cuốn.

Ngộ nhận 2: Giảng rõ ràng là giảng “loãng”.

Nhiều Mục sư đã nỗ lực để truyền đạt rõ ràng hơn. Cá nhân tôi nghĩ đó là điều tuyệt vời. Nhưng nhiều người lại nhầm lẫn “rõ ràng” với “loãng.” Giảng “loãng” có tồn tại không? Có. Nhưng giảng rõ ràng không đồng nghĩa với giảng loãng. Nó chỉ đơn giản là rõ ràng.

Giảng rõ ràng không có nghĩa là làm nhẹ đi Phúc Âm. Thực tế, chúng ta đều từng ngồi nghe một bài giảng 45 phút và sau đó một giờ không thể nhớ nổi một điểm nào. Đó là một bài giảng lan man, đầy những tham chiếu mơ hồ và thiếu ứng dụng thực tế. Vì không biết gọi đó là gì, chúng ta thường gọi nó là “sâu.” Nhưng nó không sâu. Nó chỉ rối rắm.

Như bất kỳ mục sư nào cũng biết, để giảng rõ ràng đòi hỏi nhiều kỹ năng và công sức hơn là giảng rối rắm. Đừng chỉ trích một mục sư vì họ giảng rõ ràng. Trong một nền văn hóa ngày càng hậu Cơ đốc giáo, sự rõ ràng là bạn đồng hành, không phải kẻ thù. Điều cuối cùng chúng ta muốn là ai đó rời bỏ Phúc Âm chỉ vì họ chưa bao giờ thật sự nghe thấy nó. Vậy nên hãy giảng rõ ràng.

Ngộ nhận 3. Lập kế hoạch kỹ lưỡng sẽ loại bỏ vai trò của Đức Thánh Linh.

Khi một hội thánh phát triển, nó trở nên có cấu trúc hơn. Đây là điều tốt. Một phần của điều đó là việc chuẩn bị bài giảng diễn ra sớm hơn. Cá nhân tôi thường lên kế hoạch loạt bài giảng trước vài tháng và viết bài giảng trước vài tuần. Điều này giúp đội ngũ làm việc hiệu quả hơn.

Một số người chỉ trích rằng việc chuẩn bị trước loại bỏ sự dẫn dắt của Đức Thánh Linh. Tôi không nghĩ lập luận đó hợp lý. Điều đó ngụ ý rằng Đức Thánh Linh chỉ hiện diện khi bạn hoảng loạn và chưa chuẩn bị, hơn là khi bạn làm việc trước.

Quá nhiều mục sư nói rằng họ “dựa vào Đức Thánh Linh” trong khi thực tế là họ chưa chuẩn bị. Đức Thánh Linh có thể và sẽ hành động từ một tháng trước cũng như vào đêm trước bài giảng. Thực tế, bạn có nhiều thời gian để lắng nghe Ngài hơn khi chuẩn bị sớm, thay vì vội vã vào tối thứ Bảy.

Chuẩn bị trước không có nghĩa là bạn không thể thay đổi phút cuối. Nhưng đội ngũ của bạn và hội thánh sẽ biết ơn khi bạn bước lên bục giảng với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tâm trí an tịnh.

Ngộ nhận 4. Đánh giá bài giảng dựa trên việc bạn cảm thấy mình làm có tốt không.

Tôi từng là một “người nghiện biểu diễn.” Trong những năm đầu giảng đạo, tôi ám ảnh với việc “Mình giảng có hay không.” Điều đó khiến tôi đặt ra những câu hỏi như:

• Mọi người có thích mình không?

• Họ có thấy mình vui vẻ không?

• Họ có nghĩ mình là một nhà truyền đạt xuất sắc… hay chỉ bình thường? Nhưng đó là dấu hiệu của sự bất an và ái kỷ. Một bộ câu hỏi tốt hơn sẽ là:

• Bài giảng có truyền đạt trung tín với Kinh Thánh không?

• Nó có kết nối với người nghe không?

• Người nghe có đáp ứng với những câu chuyện hoặc lời nói vui hay không?

• Bài giảng có giúp ích cho ai không? Như thế nào?

• Làm sao tôi có thể phát triển hơn với tư cách là một người truyền đạt?

Những câu hỏi ban đầu quá tập trung vào bản thân tôi, thay vì nội dung và khán giả. Hãy tập trung vào Đấng Christ và khán giả của bạn. Khi bạn quên bản thân mình trong vai trò người truyền đạt, bạn sẽ tìm thấy chính mình.

Ngộ nhận 5. Giảng theo chủ đề không phải là giảng trung tín

Một số người cho rằng chỉ có giảng giải Kinh Thánh theo từng câu mới là trung tín. Tôi nghĩ giảng giải kinh có thể rất tuyệt vời. Nhưng nếu theo tiêu chuẩn đó, thì chính Chúa Giê-su đã “thất bại.” Ngài là người hiểu biết Kinh Thánh hơn bất kỳ ai từng sống. Nhưng cách giảng chính của Ngài không phải là giải nghĩa từng câu Cựu Ước. Ngài kể chuyện. Ngài kết nối với con người. Ngài giải quyết những vấn đề trong đời sống họ.

Giảng theo chủ đề không phải là cách duy nhất, nhưng là một cách hữu ích. Người giảng có trách nhiệm đề cập đến những vấn đề trọng yếu trong đức tin và Kinh Thánh. Nếu muốn tiếp cận người chưa tin, một cách hiệu quả là trình bày điều họ cần biết trong bối cảnh điều họ muốn biết.

Ví dụ, nếu muốn giảng về tình yêu theo Kinh Thánh, hãy tiếp cận từ góc độ các mối quan hệ, hôn nhân, chia tay… Như vậy, bạn vừa truyền đạt điều họ cần, vừa thu hút họ bằng điều họ quan tâm. Đó không phải là thiếu trung tín. Đó là hiệu quả.

Ngộ nhận 6. Người nghe có nhiệm vụ đánh giá dựa trên những gì họ nhận được từ bài giảng.

Những nhà phê bình — ai mà không biết. Chúng ta đều là những nhà phê bình. Quá nhiều lần tôi nghe để đánh giá sứ điệp hơn là để tiếp nhận thông điệp. Và đó là bởi vì đâu đó trên hành trình, nhiều người trong chúng ta đã tin vào một sự dối trá rằng chúng ta cần đánh giá một hội thánh dựa trên những gì mình nhận được từ hội thánh. Nhưng thái độ đó thì không phải là tinh thần Cơ đốc mà là của chủ nghĩa tiêu dùng. Bạn nhận được từ một bài giảng đúng bằng những gì bạn đặt vào nó:

• Hãy tập trung.

• Hãy lắng nghe.

• Hãy tìm kiếm Đức Chúa Trời.

• Hãy xưng nhận.

• Hãy áp dụng.

Nếu bạn không tìm thấy điều gì để áp dụng từ một bài giảng, thì có thể là vì bạn chưa đặt đủ nỗ lực vào nó.

Cuối cùng, tôi cần nhớ rằng sự chỉ trích là một dạng kiêu ngạo lười biếng. Nếu tất cả những gì tôi làm chỉ là phê bình một bài giảng, điều đó có nghĩa: “Tôi bỏ ra 1/100 công sức của bạn, nhưng tôi đã làm tốt hơn bạn.” Nếu bạn thực sự có thể làm tốt hơn đến vậy, thì hãy làm đi.

Bạn đã chuẩn bị bài giảng của mình. Bạn sẵn sàng cho Chúa nhật… Hay chưa? Yếu tố số một mà người ta tìm kiếm ở một hội thánh chính là chất lượng của việc giảng dạy. Thực tế, có đến 86% người chọn Hội Thánh dựa trên điều đó.

Tác giả : Carey Nieuwhof

Đôi điều về tác giả:

Carey Nieuwhof là một tác giả về lãnh đạo có sách bán chạy, diễn giả, người dẫn podcast, cựu luật sư và người sáng lập Hội thánh. Ông là người dẫn một trong những podcast về lãnh đạo có ảnh hưởng nhất hiện nay, và nội dung trực tuyến của ông được các nhà lãnh đạo trên toàn thế giới truy cập hơn 1,5 triệu lần mỗi tháng. Ông diễn thuyết với các nhà lãnh đạo khắp nơi về lãnh đạo, sự thay đổi và phát triển cá nhân.

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc.

Link bài viết gốc: BUSTED: 6 Sermon and Preaching Myths That Aren’t True – CareyNieuwhof.com

admin

Charlie Kirk Nói Anh Muốn Được Nhớ Đến Vì Sự Can Đảm Cho Đức Tin

Tháng 9 13, 2025/0 Comments/in Người Giảng Và Việc Giảng Luận, NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN /by admin

Charlie Kirk đã bị bắn chết tại một sự kiện công chúng ở Đại học Utah Valley vào hôm thứ Tư (10/9).

Một đoạn video cũ ghi lại khoảnh khắc nhà hoạt động bảo vệ giá trị truyền thống Charlie Kirk chia sẻ về việc anh muốn được nhớ đến như thế nào sau khi qua đời đã bất ngờ xuất hiện trở lại trên mạng và lan truyền nhanh chóng sau cái chết thương tâm của anh.

Link video: https://www.foxnews.com/video/6379227898112

https://giangluankinhthanh.net/wp-content/uploads/2025/09/‘Deeply-terrifying-Ben-Shapiro-reacts-to-Kirk-assassination-Fox-News-Video.mp4

Charlie Kirk, 31 tuổi, đã bị bắn chết trong một sự kiện của Turning Point USA tại Đại học Utah Valley vào hôm thứ Tư.

Trong đoạn video, Kirk được hỏi một câu đơn giản: “Anh muốn được người đời nhớ đến như thế nào?”

Anh trả lời: “Tôi muốn được nhớ đến về lòng can đảm cho đức tin của mình. Đó là điều quan trọng nhất. Điều quan trọng nhất trong đời tôi chính là đức tin.”

Sau cái chết của anh, đoạn video đã được chia sẻ rộng rãi trên các nền tảng mạng xã hội. Nhiều người xem đó như là sự phản chiếu những nguyên tắc mà anh ấy đã kiên định theo đuổi trong suốt sự nghiệp.

Một người viết: “Những lời của chính Charlie đã nói lên tất cả—đức tin và sự can đảm. Không phải tước hiệu, tiếng tăm, hay quyền lực. Chỉ là một người muốn được nhớ đến vì đã dám can đảm cho Đấng Christ.”

Một người khác bình luận: “Anh ấy đã giữ vững niềm tin của mình. An nghỉ nhé, Charlie.”

Người khác nữa chia sẻ: “Đây là một phát biểu vừa đẹp đẽ vừa đầy đau xót của @charliekirk11. Vâng, chúng tôi sẽ luôn nhớ đến anh như một người đàn ông nhân hậu, sâu sắc, kính Chúa và yêu gia đình.”

Một người khác viết: “Charlie chắc chắn là một người của đức tin, người đã khởi xướng và xây dựng phong trào thanh niên bảo thủ lớn nhất mà thế giới từng chứng kiến.”

Charlie Kirk, 31 tuổi, là Giám đốc điều hành và đồng sáng lập tổ chức thanh niên bảo vệ các giá trị truyền thống (bảo thủ) Turning Point USA. Anh thành lập tổ chức này ở ngoại ô Chicago vào năm 2012 khi mới 18 tuổi, cùng với nhà hoạt động Đảng Tea William Montgomery. Anh trở nên nổi bật nhờ công việc cùng tổ chức của mình, thường xuyên tổ chức các sự kiện tại các trường đại học trên khắp nước Mỹ để truyền bá những giá trị truyền thống tới sinh viên.

Kirk cũng là một đồng minh thân cận của tổng thống Trump và là người ủng hộ mạnh mẽ phong trào Make America Great Again. Người đàn ông 31 tuổi này đã bị bắn khi đang phát biểu tại khuôn viên Đại học Utah Valley. Nhà chức trách cho biết kẻ nổ súng từ trên mái nhà bắn xuống quảng trường. Thông cáo báo chí của Sở An toàn Công cộng (DPS) nêu: “Chúng tôi không thể cung cấp thêm thông tin để đảm bảo tính toàn vẹn của cuộc điều tra.”

Hiện nghi phạm ám sát Charlie Kirk vẫn đang lẩn trốn. FBI đang tiến hành điều tra. (Cập nhật: 12/9/2025 nghi phạm ám sát Charlie Kirk đã bị bắt giữ)

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc

admin

Vẻ Đẹp Ẩn Giấu Của Một Bài Giảng Dở

Tháng 9 5, 2025/0 Comments/in Người Giảng Và Việc Giảng Luận, NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN /by admin

Đã có những giai đoạn trong đời sống của Hội Thánh Grace Fellowship khi chúng tôi phải ngồi nghe những bài giảng thật sự tệ. Thậm chí có thể nói rằng vào thời đó, chúng tôi cố tình chịu đựng những bài giảng tệ. Chúng tôi đã nghe những anh em giảng những phân đoạn Kinh Thánh vượt quá khả năng hiểu và giải thích của họ. Chúng tôi đã nghe những người giảng với tất cả sự nhiệt huyết như Paul Washer, nhưng lại không có sự sâu sắc hay tấm lòng chăn bày của ông. Chúng tôi đã nghe những người giảng mà chẳng hề chắc chắn rằng bài giảng của họ có một điểm chính hay một dàn ý rõ ràng. Chúng tôi cũng đã cố gắng lắng nghe trong khi phải vật lộn để không bị phân tán với những tật xấu và thói quen kỳ cục của họ. Chúng tôi đã trải qua những bài giảng thật tồi tệ, và chắc chắn một số bài giảng trong đó là của chính tôi. Nhưng chúng tôi vẫn xem đó là một đặc ân. Chúng tôi xem đó là niềm vui.

Ai giảng hay mà không từng giảng tệ

Chúng tôi vui mừng vì những bài giảng tệ ấy đến từ những người còn non trẻ trong chức vụ, đang học giảng. Một người có thể đọc cả trăm cuốn sách về nghệ thuật giảng dạy và xem hàng ngàn bài giảng trên YouTube, nhưng cách duy nhất để thật sự học giảng là… giảng. Sớm muộn gì, anh ta cũng phải bước lên bục giảng, mở Kinh Thánh ra, và bắt đầu bài mở đầu (cứ tạm coi là anh ta có chuẩn bị bài). Không có nhiều người giảng có thể trở nên giỏi giang mà chưa từng trải qua thời vụng về; không ai có thể đạt đến sự xuất sắc mà không từng ở mức trung bình hay tầm thường.

Cách đây không lâu, tôi xem một đoạn video về loài ngỗng đen má trắng con nhảy khỏi tổ lần đầu tiên. Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng để tránh kẻ thù, loài ngỗng này thường làm tổ trên những vách đá dựng đứng cao cả trăm mét. Và cách duy nhất để xuống đất là… nhảy. Đúng như vậy, những chú ngỗng bé bỏng mới ba ngày tuổi lần lượt lao mình xuống, rơi thẳng xuống dưới, va vào từng tảng đá, từng nhánh cây trên đường. Cuối cùng chúng rơi bịch xuống đất, choáng váng. Thật kỳ diệu là phần lớn vẫn sống sót. Thực tế, cú nhảy đó góp phần làm nên sự dẻo dai của loài, vì nó đảm bảo rằng chỉ những con mạnh mẽ mới tồn tại.

Sớm muộn gì mỗi người giảng đạo trẻ tuổi cũng phải “nhảy” như vậy. Dù biết mình chưa đủ khả năng, biết mình thiếu kinh nghiệm, biết rằng Hội Thánh đã quen nghe những người giảng giỏi, họ vẫn bước lên bục giảng, giảng bài đầu tiên, rồi bài thứ hai, bài thứ ba. Trên đường học, họ cũng va vấp không ít. Nhưng chính trong đó họ học được nghệ thuật, kỹ năng giảng dạy. Họ trở nên tự tin, họ trưởng thành.

Ngày nay, nhiều anh em từng giảng những bài giảng dở tại Grace Fellowship hiện đang hầu việc Chúa tại khu vực Toronto. Họ trở thành những người giảng mà tôi yêu mến nhất, và tôi luôn nóng lòng chờ đợi cơ hội nghe họ giải nghĩa Lời Chúa. Họ đã sống sót và trưởng thành. Chúng tôi cũng đã “sống sót” và có thể vui mừng giới thiệu họ cho các Hội Thánh khác như những người có tài giảng dạy Lời Đức Chúa Trời.

Hỡi những người giảng đạo trẻ tuổi, hỡi những người mới bước vào chức vụ, hãy dám có những bài giảng dở! Họ giảng dở trong khi đang học để giảng hay. Và theo một cách nào đó, những bài giảng dở này chính là dấu hiệu của một Hội Thánh khỏe mạnh, bởi vì chúng chứng minh rằng Hội Thánh đang làm trọn sứ mạng đào tạo thế hệ người giảng kế tiếp. Chúng chứng minh rằng Hội Thánh không để khát vọng về sự xuất sắc ngăn cản họ chấp nhận những lần thất bại ban đầu. Chúng chứng minh rằng Hội Thánh đủ trưởng thành để chịu đựng, thậm chí trân trọng những bước khởi đầu vụng về đó.

Có một vẻ đẹp ẩn giấu, một giá trị ẩn giấu, ngay trong những bài giảng tưởng như tệ hại.

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc. 

Link bài viết gốc: The Hidden Beauty of a Bad Sermon | Tim Challies

admin

TẠM BIỆT MỤC SƯ JOHN MACARTHUR, NGƯỜI ĐÃ GIẢI THÍCH KINH THÁNH CHO HÀNG TRIỆU NGƯỜI

Tháng 7 16, 2025/0 Comments/in Người Giảng Và Việc Giảng Luận, NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN /by admin

Vị mục sư người Nam California mong muốn soi sáng Kinh Thánh bằng chính Kinh Thánh và phân tách Cơ Đốc nhân thật khỏi Cơ Đốc nhân giả.

Mục sư John F. MacArthur Jr., một nhà thuyết giảng sâu sắc, người đã dạy Lời Chúa cho hàng triệu người qua những bài giảng thu âm, chương trình phát thanh, bình luận Kinh Thánh và cuốn giải kinh bán chạy nhất, đã an nghỉ vào thứ Hai, hưởng thọ 86 tuổi.

MacArthur thường nói rằng dấu ấn quan trọng nhất trong chức vụ của ông là việc giải thích Kinh Thánh bằng chính Kinh Thánh, không làm xáo trộn các bài giảng bằng những câu chuyện cá nhân, bình luận về thời sự hay những lời kêu gọi cảm xúc, mà chỉ tập trung truyền đạt những chân lý vượt thời gian. Vị mục sư kỳ cựu của Hội Thánh Grace Community này tin rằng một bài giảng tốt thì phải giữ nguyên giá trị sau 50 năm được rao giảng.

MacArthur từng chia sẻ: “Bài giảng ấy không nên mang dấu ấn của bất kỳ sự kiện văn hóa hay cá nhân nào. Nó không phải về tôi. Và nó không chỉ cần vượt qua thời gian mà còn vượt qua mọi nền văn hóa.”

Năm 1997, ông xuất bản cuốn “Học Kinh Thánh cùng MacArthur” với 20.000 chú thích cho từng câu Kinh Thánh, cùng với mục lục các giáo lý quan trọng, lời giới thiệu cho mỗi sách trong Kinh Thánh và các kế hoạch đọc Kinh Thánh gợi ý. Cuốn sách đã bán được 2 triệu bản chỉ trong 22 năm.

Sách Chú Giải Tân Ước của ông – gồm 34 tập do Nhà Xuất Bản Moody phát hành trong suốt 31 năm – cũng bán được hơn 1 triệu bản. Jerry Jenkins, tác giả “Left Behind” (Bị Bỏ Lại) và là cựu biên tập viên của Moody, người đầu tiên đề xuất ý tưởng về bộ bình luận của MacArthur, nói với tờ Christianity Today: “Ông ấy là anh cả của những nhà thuyết giảng giải kinh”. Một người giải kinh xuất sắc. Ông ấy giảng những bài 40 phút mà lúc nào nghe cũng như chỉ 10 phút.”

Tuy nhiên, MacArthur cũng thường xuyên gây tranh cãi, ông đã có những va chạm với các nhà truyền giáo Tin Lành khác khi bất đồng quan điểm về các ân tứ của Đức Thánh Linh, vai trò giới tính theo Kinh Thánh và những gì cần thiết cho sự cứu rỗi.

Thỉnh thoảng ông thừa nhận rằng những cuộc xung đột này nên được xử lý một cách khiêm nhường hơn. Chia sẻ về một bài giảng của mình, ông nói: “Lẽ ra tôi nên xuất hiện giống một con chiên hơn là một con sư tử.” Nhưng MacArthur cũng tin rằng việc lên án những Cơ Đốc nhân không phải là Cơ Đốc nhân thật là điều thiết yếu – và đây là dấu ấn quan trọng thứ hai trong chức vụ của ông.

Nhiều người theo dõi MacArthur đã được truyền cảm hứng bởi sự kiên định của ông. Trang tin châm biếm Babylon Bee thường ca ngợi MacArthur như một chiến binh chiến thắng trong những cuộc xung đột phi lý. Nữ nhà báo Cơ Đốc Megan Basham đã ca ngợi lòng dũng cảm của ông.

Bà viết trên nền tảng mạng xã hội X: “MacArthur… luôn kiên quyết từ chối tham gia vào những trào lưu nhất thời. Và chính sự từ chối đó đã mang lại cho chức vụ của ông sức ảnh hưởng bền vững trên thế hệ trẻ. Tôi mãi mãi biết ơn những ảnh hưởng tích cực từ sự dạy dỗ của ông trên cuộc đời tôi.”

MacArthur sinh ngày 19 tháng 6 năm 1939, là con trai của bà Irene Dockendorf MacArthur và ông John F. MacArthur Sr. Ông là con, cháu, chắt và chút của các nhà giảng đạo và truyền giáo Tin Lành, khởi nguồn từ Canada và Scotland.

Cha ông là một mục sư Báp-tít và là nhà truyền giáo lưu động, người đã khởi xướng một mục vụ liên quan đến các ngôi sao điện ảnh, bao gồm diễn viên Roy Rogers và Dale Evans, ở Nam California vào đầu những năm 1940. Ông cũng tổ chức một chương trình phát thanh mang tên “Tiếng Nói Đồi Sọ”, có ảnh hưởng lớn đến sự cải đạo của John M. Perkins, người sau này trở thành một nhà ủng hộ mạnh mẽ cho sự hòa giải chủng tộc trong các cộng đồng Tin Lành.

MacArthur kể lại rằng ông bắt đầu bắt chước cha mình từ năm năm hay sáu tuổi, đứng trên một chiếc hộp trong sân sau để giảng đạo cho bạn bè hàng xóm và ba cô em gái của mình: Jeanette, Julie và Jane.

MacArthur nói: “Tôi chưa bao giờ nhớ có lúc nào mà tôi không tin phúc âm. Tôi là một trong những đứa trẻ không bao giờ nổi loạn và luôn tin kính. Vì vậy, khi Đức Chúa Trời thực hiện công việc cứu rỗi trong lòng tôi, tôi không hề nhận ra điều đó.”

Khi lớn hơn, MacArthur quan tâm đến thể thao hơn là giảng đạo. Ông muốn chơi bóng bầu dục ở đại học, nhưng cha ông kiên quyết bắt ông vào Đại học Bob Jones, nơi không có đội bóng nào vào thời điểm đó. Thay vì chơi bóng, MacArthur được kết nạp vào đội truyền giảng đường phố.

Sau này kể lại, ông cho biết mình đã cảm thấy “hơi khó chịu” ở Bob Jones. Nhưng một vụ tai nạn xe hơi đã thuyết phục ông rằng ông cần phải hoàn toàn quy phục Chúa.

Như ông đã kể đi kể lại trong các bài giảng nhiều năm sau đó, lúc ông đang lái xe xuyên quốc gia trong một chuyến truyền giảng cùng năm người trẻ khác sau năm đầu đại học. Người lái xe cố vượt một chiếc xe khác trên đường cao tốc Alabama và mất kiểm soát. Chiếc xe Ford Fairlane hai cửa bị xoay tròn, rồi lật và lăn ở tốc độ hơn 100 km một giờ, và cuối cùng nằm ngược.

MacArthur bị văng ra khỏi xe, tiếp đất bằng lưng và tiếp tục trượt dài.

Ông nhớ lại: “Lưng tôi thực sự bị trầy xước đến tận xương. Tôi đứng dậy, và tôi nhận ra mình vẫn còn sống.”

Sau khi nằm viện vài tháng, ông quyết định quay lại Bob Jones để học năm thứ hai. Ông nghĩ mình đã nhận ra tiếng gọi vào chức vụ và cảm thấy cần phải dâng hiến mọi thứ cho Đức Chúa Trời.

Ông cầu nguyện: “Lạy Chúa, giờ con có thể thấy rằng cuộc đời con thực sự nằm trong tay Ngài, và Ngài có quyền kiểm soát tuyệt đối không chỉ số phận đời đời của con mà cả thời gian con ở thế gian này.”

MacArthur có một cơ hội khác để chơi bóng bầu dục một năm sau đó, và ông đã nắm lấy, chuyển sang Đại học Los Angeles Pacific College. Sau này, ông cho biết mình đã được nhiều đội chuyên nghiệp tuyển dụng, bao gồm Washington Redskins và Cleveland Browns, nhưng hồ sơ trường học cho thấy ông không phải là một tuyển thủ xuất sắc tại trường đại học California.

Năm 1961, MacArthur quyết định rằng ông không muốn dành cuộc đời mình cho bóng bầu dục, mà sẽ bước vào chức vụ như cha của mình.

Công việc đầu tiên của ông sau khi tốt nghiệp trường Kinh Thánh là làm mục sư phụ tá dưới quyền cha mình tại một hội thánh mang tên ông nội của ông: Harry MacArthur Memorial Bible. Sau vài năm, ông quyết định tự lập và nhận lời kêu gọi từ hội thánh Grace Community, một hội thánh độc lập, không hệ phái ở khu Sun Valley của Los Angeles, California. Hai mục sư liên tiếp đã qua đời, khiến hội thánh khoảng 400 người này rất mong muốn tìm một người trẻ tuổi.

MacArthur, khi đó 29 tuổi, không mấy ấn tượng với hội thánh. Phương châm của Grace là “trong những điều cốt yếu thì phải hiệp nhất, trong những điều không cốt yếu thì cần bao dung,” (in essentials unity, in non-essentials charity) điều mà ông bác bỏ là ngớ ngẩn và đa cảm. Theo MacArthur, hội thánh này không có giáo lý thực sự; và nhiều thành viên lâu năm, thậm chí cả các lãnh đạo trong hội thánh, không phải là Cơ Đốc nhân thật.

MacArthur chia sẻ: “Có những trưởng lão chưa được cứu trong ban chấp hành đó, và những người chưa được cứu trong ban lãnh đạo hội thánh. Nhưng có đủ những người tốt, biết điều họ muốn và biết rằng họ cần được dạy Lời Chúa.”

MacArthur giảng bài giảng đầu tiên của mình vào năm 1969 về Ma-thi-ơ 7:21, “Không phải bất cứ ai nói với Ta: ‘Lạy Chúa, lạy Chúa’, đều được vào vương quốc thiên đàng đâu; nhưng chỉ người nào làm theo ý muốn của Cha Ta ở trên trời mà thôi.”

Sau đó, ông bắt đầu giảng giải từng sách trong Tân Ước, bắt đầu với Tin Lành Giăng rồi chuyển sang các thư tín thứ nhất và thứ hai của Phi-e-rơ. MacArthur dành 30 giờ mỗi tuần để chuẩn bị bài giảng và giao phó hầu hết các trách nhiệm mục vụ khác cho các trưởng lão và chấp sự của hội thánh.

Hội thánh phát triển nhanh chóng. Grace xây một tòa nhà mới có sức chứa 1.000 người vào năm 1971 và mở rộng thêm vào năm 1977, tăng gấp ba lần quy mô. Đến cuối thập kỷ đó, đây trở thành hội thánh Tin Lành lớn nhất ở Los Angeles.

Nhu cầu về các bản ghi âm bài giảng của MacArthur cũng bùng nổ. Các thành viên hội thánh gửi 5.000 cuốn băng mỗi tuần, sau đó là 15.000, rồi 30.000. Đến cuối những năm 70, hơn 100.000 Cơ Đốc nhân trên khắp nước Mỹ nhận được các bài giảng đã ghi âm của MacArthur mỗi tuần. Hội thánh cũng khởi xướng một mục vụ riêng, mang tên Ân Điển Cho Bạn, để phát sóng các thông điệp của MacArthur trên đài phát thanh Cơ Đốc.

Năm 2011, Phil Johnson, giám đốc điều hành của Ân Điển Cho Bạn, phát biểu: “Chức vụ của John chứng tỏ rằng việc giảng đạo có thể vượt thời gian đến mức nào khi nó chỉ là sự giải kinh Kinh Thánh một cách lành mạnh và rõ ràng. Nếu mục đích của việc giảng đạo là đánh thức những linh hồn đã chết về mặt thuộc linh, và làm sạch, biến đổi những cuộc đời bị hủy hoại bởi tội lỗi, thì tất cả những gì thực sự quan trọng là nhà giảng đạo phải trung thành công bố Lời Chúa một cách rõ ràng, chính xác và thẳng thắn.”

Tuy nhiên, những bài giảng đó không phải không có tranh cãi. Năm 1979, MacArthur đã giảng về Tít 2 và những lời hướng dẫn của Sứ đồ Phao-lô rằng phụ nữ nên “đảm đang việc nhà” và “vâng phục chồng mình” (câu 5). Ông nói rằng phụ nữ không nên làm việc bên ngoài gia đình và các gia đình không nên yêu cầu hai nguồn thu nhập.

Các lãnh đạo hội thánh quyết định rằng đội ngũ nhân sự, không chỉ ban lãnh đạo, cần phải hoàn toàn là nam giới. Thông báo này đã gây ra sự phản đối dữ dội trong hội thánh và cộng đồng xung quanh. Một số người đã rời Grace, cáo buộc MacArthur theo chủ nghĩa Sô-vanh (trọng nam khinh nữ).

Năm sau, gia đình của một người đàn ông từng tham dự Grace đã kiện hành vi sai trái của các mục sư nơi đây – đây là vụ kiện đầu tiên ở Hoa Kỳ, theo Los Angeles Times. Các mục sư tại hội thánh đã tư vấn cho một thanh niên đang có ý định tự tử tên là Kenneth Nally, nói với anh ta rằng anh ta nên cầu nguyện nhiều hơn, đọc Kinh Thánh và nghe các bài giảng thu âm của MacArthur. Khi Nally tự sát, cha mẹ anh ta đã thuê luật sư. Họ tuyên bố rằng các mục sư tư vấn nên bị ràng buộc bởi cùng một tiêu chuẩn pháp lý như các nhà tâm lý học. Một tòa án California cuối cùng đã bác bỏ vụ kiện dựa trên Tu chính án thứ nhất.

Có lẽ cuộc tranh cãi nổi bật nhất xảy ra vào cuối những năm 1980, sau khi MacArthur xuất bản cuốn sách “Phúc Âm Theo Chúa Giê-su”. Trong sách này, ông lập luận rằng sẽ không đủ nếu tội nhân chỉ chấp nhận Đấng Christ là Cứu Chúa; những Cơ Đốc nhân thật cũng phải công nhận Chúa Giê-su là Chúa của đời sống mình.

Theo MacArthur, các nhà truyền giáo Tin Lành Mỹ đã dẫn dắt hàng triệu người đi lạc bằng “sự đảm bảo giả dối” của một “niềm tin dễ dãi.” Và nhiều người tự xưng là tín đồ của Đấng Christ với những lời chứng về việc được tái sinh, trên thực tế, đã “sai lầm nghiêm trọng về những chân lý Cơ Đốc cơ bản nhất.”

Các nhà phê bình, bao gồm một số nhà truyền giáo Tin Lành bảo thủ tại chủng viện thần học Dallas, đã buộc tội MacArthur pha trộn đức tin với việc làm, và phủ nhận sự xưng công chính bởi đức tin. Nhà thần học Charles C. Ryrie viết rằng MacArthur đã pha loãng và làm ô uế ân điển của Đức Chúa Trời. Giáo sư Tân Ước Zane Hodges còn đi xa hơn, gọi lời dạy của MacArthur là “đến từ Satan.

Tuy nhiên, nhiều nhà truyền giáo Tin Lành nổi tiếng khác đã đứng ra bảo vệ MacArthur. Họ lập luận rằng ông chỉ đang trình bày những ý tưởng Cơ Đốc truyền thống về sự ăn năn và môn đồ hóa.

Ví dụ, nhà thần học J. I. Packer đã xác định quan điểm của MacArthur với giáo lý Cải Cách rằng đức tin “là một thực tại toàn diện với khía cạnh tình cảm và ý chí cũng như trí tuệ.” Chủ tịch chủng viện Southern Baptist Theological, Albert Mohler, gọi “Phúc Âm Theo Chúa Giê-su” là “một sự hiệu chỉnh rất cần thiết cho những hiểu lầm tai hại.”

Một số những người trung lập cho rằng hai bên chỉ đang hiểu lầm nhau.

Giáo sư Tân Ước Darrell L. Bock viết: “Thường có sự khác biệt giữa những gì MacArthur nói và những gì ông ấy dường như muốn nói. Một số sự mơ hồ trong phong cách của MacArthur khiến thật khó để xác định vị trí thực sự của ông ấy.”

Tuy nhiên không hề có sự mơ hồ trong việc MacArthur chĩa mũi tấn công vào những người thuộc Phong trào Ân Tứ (charismatics). Ông nói rằng những Cơ Đốc nhân tin rằng họ được đầy dẫy quyền năng của Đức Thánh Linh đang dạy một Cơ Đốc giáo giả mạo, và “lệch lạc.” Ông gọi họ là “những người điên rồ… bị Sa-tan thúc đẩy” và lên án sự hiện diện rộng khắp của phong trào Ân Tứ trong truyền thông Cơ Đốc.

MacArthur nói: “Nó đã chiếm lĩnh, và nó đã định nghĩa lại Cơ Đốc giáo trong tâm trí mọi người, và đó là một hình thức Cơ Đốc giáo lệch lạc. Thần học của nó tệ hại, nó phi Kinh Thánh, nó lệch lạc, nó hủy hoại.”

MacArthur cũng rất rõ ràng về những Cơ Đốc nhân tin rằng phụ nữ có thể được kêu gọi để dạy Kinh Thánh, buộc tội họ phớt lờ những mệnh lệnh rõ ràng, phổ quát trong Kinh Thánh và tham gia vào “cuộc nổi loạn công khai” chống lại Lời Đức Chúa Trời. Theo MacArthur, phụ nữ không bao giờ nên có quyền phát ngôn trong hội thánh, hoặc nắm giữ các vị trí có thẩm quyền, dù trong hội thánh hay ngoài xã hội.

MacArthur đặc biệt tấn công nữ truyền đạo nổi tiếng Beth Moore, nói rằng bà có khả năng bẩm sinh để bán đồ trang sức trên TV nhưng không nên nhầm lẫn điều đó với sự kêu gọi giảng đạo. Ông bảo bà nên “về nhà.”

Một cuộc tranh cãi khác nổ ra vào những năm 2020, khi một phụ nữ tên Eileen Gray ra mặt tố cáo ông đã công khai làm nhục bà vì đã rời bỏ người chồng bạo hành. David Gray, một mục sư thiếu nhi tại Grace, đã thú nhận đánh con gái mình “quá nặng tay – dã man” vào chân, bàn chân, bàn tay và đầu, và kéo lê hai đứa con khác như một hình thức kỷ luật. Eileen Gray nói rằng bà đã được các mục sư tại Grace hướng dẫn phải tha thứ cho chồng ngay cả khi anh ta không ăn năn và phải cho các con thấy cách “chịu khổ như Chúa Giê-su.” Khi bà không chấp nhận, và đưa các con rời khỏi người chồng, MacArthur đã lên án bà từ bục giảng và hướng dẫn hội chúng xa lánh bà, ám chỉ rằng bà không thực sự là một Cơ Đốc nhân.

David Gray sau đó đã bị bỏ tù vì lạm dụng thể chất và tình dục trẻ em.

Hohn Cho, một trưởng lão tại hội thánh, đã xem xét quyết định khai trừ Eileen Gray vào năm 2022 và kết luận rằng bà đã bị đối xử bất công. Ông thúc giục các lãnh đạo sửa chữa lỗi lầm với bà, ít nhất là riêng tư. Vị trưởng lão nói với Christianity Today (CT) rằng MacArthur đã nói “hãy quên đi.”

Sau đó, Cho đã từ chức, vì phát hiện ra ít nhất tám phụ nữ khác tại Grace có những câu chuyện tương tự về việc được tư vấn ở lại với những người chồng bạo hành, ngay cả khi họ lo sợ cho sự an toàn của bản thân và con cái. Ban lãnh đạo hội thánh từ chối trả lời các cáo buộc cụ thể nhưng đã đưa ra một tuyên bố bảo vệ việc tư vấn của hội thánh là đúng theo Kinh Thánh và gọi báo cáo của CT là “những lời dối trá.”

MacArthur, trong một dịp khác, nói rằng ông rất khó khăn khi đối phó với những lời chỉ trích và cáo buộc công khai nhưng đặc biệt bị tổn thương bởi cái mà ông gọi là “sự nổi loạn.”

Ông nói: “Điều đó đã xảy ra nhiều lần. Và với tôi đó vẫn là một cú sốc. Bạn biết đấy, khi chính người bạn thân quen của mình đã giơ gót chân lên chống lại mình, người mà bạn từng bẻ bánh cùng, nó giống như những gì Kinh Thánh nói về Giu-đa.”

Những làn sóng tranh cãi, hết thập kỷ này đến thập kỷ khác, dường như không làm suy giảm tầm ảnh hưởng của MacArthur.

Nhà thờ Grace với 3.500 chỗ ngồi vẫn đầy ắp nhiều lần mỗi cuối tuần vào năm 2025. Các bài giảng của MacArthur được phát sóng trên hơn 1.000 đài phát thanh khắp nước Mỹ và được phân phối bởi Ân Điển Cho Bạn. Hơn 700 sinh viên nam đang theo học tại chủng viện The Master’s, nơi MacArthur giữ chức viện trưởng, và khoảng 5.000 người tham dự mỗi hội nghị thường niên dành cho các lãnh đạo hội thánh.

Cuốn Học Kinh Thánh Cùng MacArthur vẫn tiếp tục bán chạy và hiện có sẵn với các bản dịch New King James Version, New International Version, English Standard Version, New American Standard Bible, và Legacy Standard Bible. Ứng dụng cho điện thoại Kinh Thánh Hàng Ngày MacArthur đã có hơn 5 triệu lượt tải.

Chuyên gia xuất bản Chip Brown nói rằng mọi người tìm đến MacArthur vì họ tin tưởng ông như một mục sư và vì ông “chỉ đơn thuần làm rõ những gì Kinh Thánh nói và cách áp dụng những bài học ấy trong đời sống.”

Về phần mình, MacArthur nói ông hy vọng mình sẽ được nhớ đến vì đã giảng dạy Kinh Thánh.

Ông nói: “Tôi thực sự chỉ muốn được biết đến như một tôi tớ của Chúa, trung tín với việc giảng dạy Lời Đức Chúa Trời và khai mở những sự mầu nhiệm của phúc âm Tân Ước.”

MacArthur để lại vợ là bà Patricia Smith MacArthur; các con của họ là Matt, Mark, Marcy và Melinda; 15 người cháu và 9 người chắt.

Tác giả: Daniel Salliman.

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm của bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc 

Link bài viết gốc: https://www.christianitytoday.com/2025/07/died-john-macarthur-study-bible-expository-preaching-controversy/

admin

5 MỐI NGUY CỦA LỐI GIẢNG GIẢI KINH (VÀ CÁCH PHÒNG TRÁNH)

Tháng 3 7, 2025/0 Comments/in Người Giảng Và Việc Giảng Luận, NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN /by admin

Bạn có phải một nhà giảng đạo chuyên giảng theo chủ đề? Hay bạn là nhà giảng đạo chuyên giảng giải kinh? Bạn có biết là có những mối nguy trong bất kỳ lối giảng nào mà mình áp dụng không? Tuần trước đã có một bài viết của Joe Hoagland về những mối nguy của việc giảng theo chủ đề. Hôm nay tôi sẽ chia sẻ với bạn 5 mối nguy của việc giảng giải kinh – không phải vì cách này nguy hiểm hơn cách kia. Cả hai cách tiếp cận đều có những lưu ý và lợi ích riêng.

Dù bạn có nghiêng về cách thức nào thì chúng tôi cũng thực sự khuyên bạn nên tận dụng cả hai trong suốt lịch trình rao giảng của mình.

5 Mối Nguy Của Việc Giảng Giải Kinh (Và Cách Phòng Tránh)

1. Rời Hội Chúng Tại Sân Ga

Các nhà giảng giải kinh thường có xu hướng rời hội chúng tại sân ga. Hãy nghĩ đến điều này: Chào buổi sáng anh chị em, hôm nay chúng ta sẽ nói về Rô-ma 14:1-7a. Hãy mở đoạn Kinh thánh đó và chúng ta sẽ bắt đầu.

Không biết bạn thế nào, nhưng có vẻ một phần giới thiệu như vậy đã có thông điệp rời sân ga trước khi hội chúng biết liệu họ có đi cùng chuyến hay không. Tôi biết chứ, lẽ ra họ phải muốn lên tàu chỉ vì bạn đang giảng Lời Chúa. Ôi, ai chẳng ước là mọi chuyện đơn giản như vậy.

Nhưng sự thật là người ta quan tâm đến những điều hữu ích và đúng đắn hơn là quan tâm đến những gì chỉ đúng đắn mà thôi.

Giải pháp: Hãy lần lượt trả lời những câu hỏi sau: Bạn đang giúp họ giải quyết vấn đề gì qua Lời Chúa? Bản văn này nói với dạng trải nghiệm sống nào? Làm sao để bạn tạo được sự kết nối với vấn đề thực tại mà bản văn Kinh thánh sắp giảng đề cập tới?

Để biết thêm về cách thu hút hội chúng và tạo sự kết nối để đưa dân sự lên tàu trước khi tàu chuyển bánh, hãy bắt đầu xây dựng bài giảng theo cách đó và khiến bài giảng trở nên hấp dẫn.

2. Giải thích ngôn ngữ gốc quá nhiều

Nếu giống tôi thì bạn cũng mê tìm hiểu ngôn ngữ gốc. Tôi biết chứ. Thật sự là vậy. Nhưng vấn đề là khi khơi cái đó ra thì bạn đang cố gắng đạt được điều gì? Tôi không chống lại việc đưa tiếng Hy Lạp hay Hê-bơ-rơ vào một bài giảng, nhưng hãy đảm bảo rằng điều đó thúc đẩy hội chúng của bạn tiến đến mục tiêu của sứ điệp. Thêm nữa, đừng đặt mục tiêu là chỉ để họ biết bản văn đó nói gì.

Giải pháp: Lọc ngôn ngữ gốc của bạn qua một bộ lọc. Bộ lọc đó nên là mục tiêu của sứ điệp. Điều này có liên quan đến việc thúc đẩy hội chúng tiến đến mục tiêu không? Nếu không thì đừng có lo đến chuyện chia sẻ nó.

Tái bút: Hầu hết dân sự đều không quan tâm lắm đâu…Tôi biết chứ. Thật là buồn mà!

3. Chặn mất dòng suy nghĩ của trước giả

Một trong những điều khiến tôi khó chịu nhất là khi (a) việc chia chương làm gián đoạn suy nghĩ của trước giả theo đúng nghĩa đen, hoặc (b) người giảng đạo dừng phân đoạn mà anh ta tập trung vào ngay giữa suy nghĩ hoặc lập luận của trước giả. Chẳng hạn, mỗi khi Phao-lô nói với một hội thánh về cách sống đúng, ông nói với thực tại của họ là những con người đã được dựng nên mới trong Đấng Christ. Nếu đây là cách lập luận của Phao-lô về đạo đức thì tất nhiên là chúng ta nên lập luận giống như vậy (và đúng thế, trong cùng một bài giảng!) Hơn mọi điều khác, đây là điều chúng ta thường bỏ qua trong hành trình tìm kiếm đạo đức.

Giải pháp: Hãy đọc thật kỹ bản văn đó. Đừng chú ý đến những đoạn chia chương và đề mục. Tin vắn: chúng không có trong bản gốc. Chúng được thêm vào đấy! Đừng tin chúng, cứ lờ chúng đi thôi. Nếu chúng có hiệu quả thì thật tuyệt. Nếu không thì bạn sẽ mừng vì mình đã bỏ qua chúng.

Hãy thật cẩn trọng trong việc lựa chọn cách bạn chia nhỏ các bài giảng trong loạt bài tìm hiểu về một sách trong Kinh thánh. Đừng chỉ chia một chương làm đôi hoặc chỉ giảng theo từng chương. Việc đó có thể có hiệu quả, nhưng đừng tự động làm vậy. Hãy chú ý đến dòng lập luận và suy nghĩ của trước giả.

4. Giảng mọi thứ đều theo lý thuyết suông hoặc thần học

Chúng ta dễ dành cả đống thời gian trong bài giảng để cho dân sự biết nội dung của bản văn và giải thích xem điều này liên quan gì đến hiểu biết của mình về một lẽ thật thần học nào đó. Chúng ta dễ nói một cách chung chung và lý thuyết suông nữa. Một lần nữa, mục tiêu giảng của bạn là gì? Mục tiêu của bạn có phải là sự biến đổi không? Nếu có thì bạn PHẢI áp dụng bản văn này vào các tình huống ngoài đời thực.

Giải pháp: Hãy nghĩ xem phân đoạn Kinh thánh đó liên quan đến cá nhân bạn thế nào. Nếu bạn có một hai câu chuyện thì hãy chia sẻ chúng trong sứ điệp của mình. Nếu bạn có thể thấy một sự áp dụng rõ ràng (tôi hy vọng là bạn có thể) thì hãy liên hệ đến điều đó. Đừng để hội chúng của bạn ra về và tự hỏi không biết mình nên làm gì với sứ điệp này. Bạn cần có phần áp dụng thật rõ ràng với bản văn giống như đã giải thích bản văn đó thật rõ ràng.

5. Suy diễn bản văn cho khớp với thần học của bạn

Không gì tệ hơn một người giảng đạo đọc một phân đoạn Kinh thánh rồi dành phần còn lại của sứ điệp để suy diễn những phần khó của phân đoạn. Đừng cho phép mình làm điều này. Suy cho cùng thì bạn không tài giỏi đến thế đâu. Bạn cần giảng nội dung của bản văn và áp dụng điều đó với đời sống của dân sự. Hãy đủ khiêm nhường để nhận ra rằng Kinh thánh không quan tâm đến thần học của bạn. Kinh thánh không quan tâm là bạn có theo chủ nghĩa Calvin hay Arminius không. Kinh thánh nói điều gì Kinh thánh đang nói.

Giải pháp: Hãy giảng Lời Chúa dù điều đó có khiến bạn không thoải mái đến thế nào. Hãy đứng vững trên Lời Chúa và đừng ngại nói đến những vấn đề khó nhằn mà Kinh thánh đề cập đến. Nếu bạn kiên trì giảng lẽ thật của Kinh thánh thì dân sự sẽ khó chịu, nhưng họ sẽ không khó chịu vì một ý tưởng nào đó mà bạn nghĩ ra. Họ sẽ bị khó chịu vì Lời Chúa sắc hơn mọi thanh gươm hai lưỡi. Lời Chúa xuyên thấu đến những nơi sâu thẳm trong lòng. Hãy để Kinh thánh làm công việc của mình.

Tác giả bài viết, Brandon Kelley là người đồng sáng lập trang web Rookie Preacher dành cho những người giảng đạo và là tác giả hai cuốn sách Preaching Sticky Sermons (Giảng Những Bài Giảng Kết Dính) và Crucified to Life. Ông là mục sư lãnh đạo Hội thánh First Church of Christ tại Bluffton, Indiana, Hoa Kỳ. Ông cũng viết bài tại trang web BrandonKelley.org.

– Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc –

*Quan điểm của bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của Đội ngũ Ba-rúc

Link bài viết gốc: https://www.rookiepreacher.com/5-dangers-expository-preaching-avoid/

admin

LÀM SAO ĐỂ TRÁNH NHỮNG NGUY HIỂM KHI GIẢNG THEO CHỦ ĐỀ?

Tháng 2 28, 2025/0 Comments/in NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN, Người Giảng Và Việc Giảng Luận /by admin

Có một cuộc tranh cãi nảy lửa giữa vòng những người giảng đạo: Giảng giải kinh và Giảng theo chủ đề. Người theo phe đầu sẽ lên án việc giảng theo chủ đề và nói: “Giảng vậy là hời hợt, khiến người giảng đạo đưa ra quan điểm trước rồi mới tìm đến lời Chúa để chứng minh.” Những người theo phe giảng theo chủ đề nói “Người nghe ngày nay không thể ngồi nghe cả loạt bài về cả một sách trong Kinh thánh và họ cần sự giảng luận liên hệ trực tiếp đến nhiều chủ đề trong cuộc sống mình”. Vấn đề là không lối giảng nào trong đây là lối giảng chuẩn cả. Thực ra thì giảng giải kinh có thể trở thành giảng theo chủ đề và giảng theo chủ đề có thể trở thành giảng giải kinh. Tôi không tin là phải liệt hai lối giảng này vào các thể loại riêng.

Chẳng hạn: tôi hiện đang giảng dọc theo sách Châm ngôn. Sách này tuyệt vời ở chỗ, tôi vừa có thể giảng Châm ngôn vừa đề cập đến một số nhu cầu của hội chúng mình theo các chủ đề trong cuộc sống. Đây là cách tốt nhất cho cả hai thế giới (thế giới của Kinh thánh và thế giới thời nay – ND).

Bây giờ, tôi muốn xét đến cách để tránh những mối nguy của việc giảng theo chủ đề. Trong một bài khác, chúng ta sẽ xét đến những mối nguy của việc chỉ giảng giải kinh.

Mục đích của việc giảng giải kinh là nghiên cứu kỹ một phân đoạn rồi tìm ra ý nghĩa ban đầu mà trước giả Kinh thánh đã nêu.

Câu hỏi tôi dành cho bạn là: Tại sao việc giảng theo chủ đề lại không thể làm điều tương tự? Lối giảng theo chủ đề hoàn toàn có thể làm được điều đó nếu chúng ta biết tránh những điều sau:

1. Cố bám lấy những quan niệm cố hữu của mình dù có tìm ra điều gì

Là một người giảng đạo, tôi biết là nếu tìm thấy một chủ đề mà mình cảm thấy cần phải đề cập trong một bài giảng thì tôi thường đã có sẵn quan điểm về chủ đề đó rồi. Nhưng điều này có thể rất nguy hiểm vì bấy giờ, tôi chỉ cần tìm ra chủ đề mình muốn giảng, Google “các câu Kinh thánh về sự tin cậy” hoặc tra một cuốn Thánh Kinh phù dẫn hoặc từ điển Kinh thánh để tìm phân đoạn chứng minh rõ nhất quan điểm của mình rồi xây dựng bài giảng từ đó. Tôi có thể làm tất cả những điều này mà không nghiên cứu cẩn thận, theo cách giải kinh về chính phân đoạn hoặc các phân đoạn mà mình đang sử dụng.

Thậm chí điều này còn khiến người ta đưa ra một ý tưởng hoặc quan điểm mới mà họ tìm thấy trong bản văn, chỉ vì họ không muốn làm thêm việc và nghiên cứu.

2. Lặp đi lặp lại các nghiên cứu thuộc cùng chủ đề

Tiếc là tôi thấy điều này rất nhiều trong các hội thánh và ở các nhà giảng đạo. Họ thích nói đi nói lại về “những chủ đề thiết thực với cuộc sống” (life topics) giống nhau. Tôi hiểu sự cám dỗ đó. Nhưng Kinh thánh rất rộng và đề cập đến nhiều chủ đề, vấn đề và con người. Hãy mở rộng phạm vi hiểu biết của bạn.

3. Bỏ qua những phần khó nhằn hơn trong Kinh thánh

Khi chúng ta giảng theo chủ đề, những phân đoạn Kinh thánh (có những nhân vật) lộn xộn, và không sạch sẽ như “những chủ đề thiết thực với cuộc sống” nhiều khi bị bỏ qua. Nhưng Kinh thánh đầy những câu chuyện và con người không hoàn hảo. Chúng ta hãy nỗ lực và giảng cả những điều này nữa.

Lối giảng theo chủ đề rất hiệu quả và có thể trở nên rất hiệu quả. Chúng ta chỉ cần cẩn trọng với lối giảng này như với bất cứ điều gì khác mà thôi.

Tác giả bài viết, Joe Hoagland là mục sư tại Hội thánh Rise Church, Marion, Ohio, Hoa Kỳ. Anh rất thích dẫn dắt mọi người đến với Chúa Giê-su và giảng Lời Chúa.

– Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc –

*Quan điểm của bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của Đội ngũ Ba-rúc

Link bài viết gốc: How to Avoid the Dangers of Topical Preaching

Page 1 of 8123›»

Đọc nhiều

  • ĐÔI NÉT VỀ CUỘC ĐỜI VÀ THÀNH TỰU CỦA BLAISE PASCAL
  • Mười Lời Cầu Nguyện Cho Năm Mới 2022
  • CHÂN DUNG NGƯỜI NỮ THEO KINH THÁNH
  • “Vết Xe Đổ” Của Các Mục Sư Sa Ngã
  • 14 Sự Thật Đáng Kinh Ngạc Về Các Mục Sư

Mới nhất

  • Philip Anthony Mitchell: “Nước Mỹ có quá nhiều bài giảng về tình yêu, nhưng không đủ về sự phán xét”Tháng 8 24, 2026 - 8:53 sáng
  • CÁCH TRỞ THÀNH MỘT NGƯỜI BẠN TỐT CỦA MỤC SƯTháng 8 15, 2026 - 3:56 chiều
  • 10 QUAN NIỆM SAI LẦM NGUY HIỂM VỀ SỰ TĂNG TRƯỞNG ĐANG ÂM THẦM HỦY HOẠI NHIỀU HỘI THÁNHTháng 8 4, 2026 - 9:59 sáng
  • KHÔNG PHẢI THIẾU THỨC ĂN, MÀ LÀ THIẾU THÈM ĂNTháng 7 23, 2026 - 3:47 sáng
  • GIẢI QUYẾT XUNG ĐỘT MÀ KHÔNG LÀM CHIA RẼ HỘI THÁNHTháng 7 10, 2026 - 8:02 sáng
Tháng 8 2026
H B T N S B C
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31  
« Th7    
© Copyright - Giảng Luận Kinh Thánh - Enfold Theme by Kriesi
  • Facebook
  • Youtube
Scroll to top