Bất cứ khi nào có người hỏi về vợ tôi – dù ở nơi làm việc, ở trường học hay bất kỳ đâu – và những gì cô ấy làm, tôi luôn hào hứng trả lời: “Ồ, cô ấy là một nhà tâm vấn; một nhà tâm vấn theo quan điểm Kinh Thánh.” Tôi cố gắng làm rõ quan điểm này – để đảm bảo không ai bị nhầm lẫn hoặc hiểu sai – rằng tất cả công việc tư vấn của cô ấy đều được thực hiện trong khuôn khổ thế giới quan Kinh Thánh rõ ràng.
Bắt đầu cuộc trò chuyện theo cách này thường giúp tôi dễ dàng chuyển sang các chủ đề tiếp theo với người kia về Đức Chúa Trời, Kinh Thánh và Tin Lành. Họ có thể không thích điều đó (thật ra người ta hiếm khi thích), nhưng ít nhất sự rõ ràng này tạo nền tảng cho phần còn lại của cuộc đối thoại. Bằng cách nhấn mạnh trọng tâm của một nhà tâm vấn Kinh Thánh về tội lỗi, sự cần thiết phải ăn năn và hy vọng của Phúc Âm qua đức tin vào Chúa Giê-su Christ, cuộc trò chuyện sẽ tự nhiên chuyển trọng tâm về trách nhiệm cá nhân, nhấn mạnh nhu cầu hòa giải của chính họ với Chúa.
Tuy nhiên, như bạn có thể tưởng tượng, người ta có xu hướng đánh trống lảng hoặc giả vờ có những cuộc hẹn bí ẩn nào đó – “Ồ thời gian trôi nhanh quá, tôi có việc phải đi đây!” – vào đúng lúc những từ như “tội lỗi” và “hối cải” xuất hiện trong cuộc trò chuyện. Thật vậy, người ta rất phấn khích khi nghe vợ tôi là một nhà tâm lý tư vấn vì họ háo hức chia sẻ về bản thân và cảm xúc của mình, nhưng lại vội rút lui ngay khi trọng tâm không còn là cảm xúc của họ mà là tội lỗi của chính họ. Người ta thích kể về cuộc sống của họ trong những cuộc trò chuyện như vậy, nhưng rồi đóng cửa tất cả các cuộc đối thoại vì họ ghét chính ý tưởng rằng một ngày nào đó họ sẽ phải trả lời về cách sống của mình trước Chúa Giê-su Christ.
Elaina, vợ tôi, đã tham gia vào lĩnh vực tư vấn được nhiều năm, mặc dù chỉ trong năm qua cô ấy mới bắt đầu tư vấn một cách chính thức. Tuy nhiên, không mất nhiều thời gian để nhận ra rằng, với tư cách là một phụ nữ chỉ tư vấn cho những phụ nữ khác, phần lớn các buổi tư vấn của cô ấy sẽ là với những phụ nữ đang gặp khó khăn trong hôn nhân.
Những xung đột trong hôn nhân này xảy ra vì vô số lý do và việc giải quyết thường rất phức tạp – xét cho cùng, chúng ta là những tội nhân ích kỷ, có khả năng vô hạn để hủy diệt bản thân và người khác nếu không có ân điển của Đức Chúa Trời. Nhưng, gạt sang một bên tất cả những sắc thái này, hãy cho phép tôi nói một cách hoàn toàn rõ ràng: hầu hết các vấn đề hôn nhân này, thoạt đầu có vẻ phức tạp, nhưng trên thực tế đơn giản hơn nhiều so với những gì chúng ta muốn thừa nhận. Cụ thể là, tất cả thực sự đều do sự thất bại và không chịu ăn năn.
Hôn nhân trở nên nguội lạnh không phải vì vợ chồng bắt đầu mất tình yêu mà vì họ bắt đầu mất lòng hối cải. Sự thất bại trong việc ăn năn chính là sự thất bại trong việc yêu thương. Và sự thất bại trong việc yêu thương, chắc bạn đã đoán được, gắn liền với sự thất bại trong việc ăn năn tội lỗi trong hôn nhân của bạn.
Sự sa sút do tội lỗi trong nhiều năm và tác động gây cứng lòng của sự cay đắng bị bỏ qua và không được ăn năn khiến nhiều người chồng và người vợ trở nên lạnh lùng và nhẫn tâm, không thể và không sẵn sàng quay lưng lại với tội lỗi. Họ không sẵn sàng hướng về một Đấng Cứu Rỗi hằng sống và yêu thương trong Đấng Christ, Đấng sẵn sàng tha thứ cho những người từ bỏ tội lỗi và bám vào Ngài để được chữa lành mãi mãi.
Nếu bạn thấy mình không còn tình yêu, chắc chắn thực tế là bạn đã không chịu ăn năn từ trước đó. Trái ngược với niềm tin phổ biến, ngay cả niềm tin phổ biến của người Tin Lành, tình yêu là một sự lựa chọn – một hành động của ý chí gạt bỏ bản thân, vì yêu thích vinh quang của Đức Chúa Trời và lợi ích của người khác. Cảm xúc đến rồi đi, nhưng tình yêu không thể ra đi. Tình yêu phải ở lại, nó được truyền lệnh phải ở lại: “Hỡi những người vợ, hãy vâng phục chồng mình, như vâng phục Chúa… Hỡi những người chồng, hãy yêu vợ mình, như Đấng Christ đã yêu hội thánh và phó mình cho nó” (Ê-phê-sô 5:22, 25).
Theo ngôn ngữ của C.S. Lewis: “Tình yêu, khác với ‘phải lòng,’ không chỉ đơn thuần là một cảm giác. Đó là một sự hiệp nhất sâu sắc, được duy trì bởi ý chí và được củng cố bởi thói quen một cách có chủ đích.”
Tương tự như vậy, ăn năn cũng là một sự lựa chọn tích cực của ý chí. Có nhiều lúc yêu thương cảm thấy thật dễ dàng. Ngược lại, chúng ta không bao giờ cảm thấy muốn ăn năn. Nếu chúng ta chờ đợi cảm xúc phù hợp rồi mới ăn năn tội lỗi trong hôn nhân, thì trong lúc chúng ta chống lại Đức Chúa Trời và người phối ngẫu, tôi e rằng chúng ta sẽ không bao giờ được thúc đẩy đủ để làm điều đó.
Đó là lý do tại sao sự ăn năn, trước hết và trên hết, giống như tình yêu, là một hành động vâng lời có chủ ý đối với Đức Chúa Trời chứ không phải là một hành động chỉ được thực hiện khi những cảm xúc thích hợp hiện diện như một loại “nhiên liệu cảm xúc” nào đó trong lòng chúng ta. Ăn năn chính là yêu thương. Hãy giải quyết mâu thuẫn với Đấng Toàn Năng và với nhau ngay lập tức. Đơn giản như vậy!
Anh chị em thân mến, thực tế rằng cả tình yêu thương và sự ăn năn không bị nô lệ cho cảm xúc là một lẽ thật giải phóng linh hồn một cách kỳ diệu và vô hạn. Nếu bạn ở trong Đấng Christ – nếu bạn đã tin vào danh Ngài để được tha thứ tội lỗi và đã đặt hy vọng vào Ngài, nếu Thánh Linh của Ngài đã ngự trong bạn – thì “Vậy, anh em cũng phải kể mình đã chết đối với tội lỗi và đang sống cho Đức Chúa Trời trong Đấng Christ Giê-su” (Rô-ma 6:11).
Là con trai hay con gái của Đức Chúa Trời hằng sống, chúng ta không còn bị ràng buộc để lang thang trong vùng hoang dã của sự bốc đồng, thờ ơ và chủ nghĩa cảm xúc chết chóc, mà được tự do yêu mến Đức Chúa Trời và những người khác từ một trái tim đã được đổi mới và tái tạo. Chỉ cần làm điều đúng, bất kể bạn cảm thấy thế nào, “vì Đức Chúa Trời đang hành động trong anh em, để anh em vừa muốn vừa làm theo ý tốt của Ngài” (Phi-líp 2:13).
Khi Elaina và tôi sắp kỷ niệm lần thứ ba ngày cưới vào tuần tới, tôi thấy mình bị choáng ngợp bởi lòng nhân từ và sự thành tín của Đức Chúa Trời đối với chúng tôi trong tất cả những gì cô ấy và tôi đã cùng nhau thay đổi với tư cách là vợ chồng. Tôi cảm tạ và tôn vinh Chúa vì người bạn đời chung thủy mà Ngài đã ban cho tôi nơi Elaina, và vì Ngài đã là người bạn sắc son đối với cả hai chúng tôi.
Hôn nhân với cô ấy thật tự nhiên, rất ngọt ngào, và tốt hơn nhiều so với những gì một trong hai chúng tôi có thể tự mình yêu cầu, tưởng tượng hoặc nghĩ ra. Tôi ngợi khen Chúa vì cô ấy rất dễ yêu thương và vui vẻ. Và khi những bất đồng hoặc xung đột nảy sinh giữa chúng tôi, như thường xảy ra ngay cả trong những cuộc hôn nhân tốt đẹp nhất, hoặc khi tầm nhìn của chúng tôi bị mờ mịt bởi tội lỗi, tôi biết ơn về những con đường cũ mòn của tình yêu thương và sự hối cải mà Chúa đã dẫn chúng tôi đi qua nhiều lần.
Là người chồng và người vợ, chúng ta có thể không phải lúc nào cũng cảm thấy muốn yêu thương, ăn năn hoặc cầu xin sự tha thứ, nhưng đây là một bí mật nhỏ: chúng ta càng đưa những lẽ thật này vào thực hành, chúng sẽ càng trở nên tự nhiên và chân thành hơn. Và trước khi bạn biết điều đó, những cảm xúc đúng đắn và tin kính sẽ nhanh chóng theo sau khi những thói quen đúng đắn bén rễ.
Qua việc liên tục cởi bỏ cái tôi và mặc lấy Đấng Christ, bạn sẽ thực sự trở nên giống Ngài hơn. Trong thời gian chờ đợi, hãy tiếp tục vâng lời lẽ thật và yêu thương nhau sâu sắc từ một tấm lòng trong sạch (1 Phi-e-rơ 1:22). Hãy nhanh chóng ăn năn và nhanh chóng cầu xin sự tha thứ khi anh chị em không đạt được sự kêu gọi mà Đấng Christ đã kêu gọi chúng ta làm đại sứ của Cuộc Hôn Nhân Thiên Thượng mà một ngày nào đó tất cả chúng ta sẽ tham gia.
Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc
Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc.
Link gốc bài viết: Falling Out of Repentance





Bài viết hay, chuyển ngữ vẫn chưa dễ để theo dõi và đọc hiểu.