• TRANG CHỦ
  • NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN
  • THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH
  • THƯ VIỆN
    • THƯ VIỆN BÀI GIẢNG
  • GIỚI THIỆU
  • LIÊN HỆ
  • BLOG
  • PODCAST
  • Search
  • Menu
  • TRANG CHỦ
  • NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN
  • THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH
  • THƯ VIỆN
    • THƯ VIỆN BÀI GIẢNG
  • GIỚI THIỆU
  • LIÊN HỆ
  • BLOG
  • PODCAST
Giảng Luận Kinh Thánh
admin

GIẢNG LUẬN THEO LỐI KỂ CHUYỆN

Tháng 2 17, 2025/0 Comments/in Người Giảng Và Việc Giảng Luận, NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN /by admin

Thông thường, có thể phân loại việc trình bày bài giảng thành một trong 3 phong cách: Tường thuật, Giải kinh và Chủ đề. Giảng theo lối tường thuật về cơ bản là tên gọi mỹ miều của lối kể chuyện Kinh thánh. Giảng giải kinh là lấy một phần Kinh thánh và dẫn giải (trình bày và giải thích) ý nghĩa của phần đó. Giảng theo chủ đề là chọn một chủ đề cụ thể rồi gắn vào đó các câu/đoạn Kinh thánh chính liên quan đến chủ đề này.

Giảng theo lối tường thuật lấy một phân đoạn Kinh thánh và trình bày dưới dạng một câu chuyện được nhìn qua con mắt của một người quan sát hành động (ngôi thứ 3) hoặc một nhân vật trong chính câu chuyện (ngôi thứ nhất).

Điểm mạnh của giảng theo lối tường thuật là:

• Thu hút người nghe – ai mà không thích một câu chuyện được kể một cách thật kịch tính cơ chứ!

• Kéo người nghe vào một cuộc gặp gỡ đầy cảm xúc hoặc cảm giác với các nhân vật trong câu chuyện.

• Những câu chuyện khá dễ nhớ.

• Trong một cộng đồng mù chữ, việc giảng theo lối tường thuật đóng vai trò thay thế phần nào cho việc người ta không đọc được Kinh thánh.

Nhưng giảng luận theo lối kể chuyện có những điểm yếu:

• Hoàn toàn không hiệu quả, và đôi khi là bất khả thi, khi trình bày những phần Kinh thánh giàu tính giáo huấn. Hãy tưởng tượng đến việc cố gắng truyền đạt ý nghĩa của các chương 14 đến 17 trong Tin lành theo Giăng, chưa nói gì đến Thư Rô-ma, mà chỉ dùng phong cách tường thuật.

• Thật khó để nhấn mạnh những lẽ thật chính của một phân đoạn mà không làm gián đoạn mạch truyện và sự hấp dẫn của câu chuyện. Mối nguy là người nghe có thể được ích lợi ở một mức độ nào đó từ câu chuyện nhưng không hiểu được lẽ thật mà câu chuyện chứa đựng.

• Lối giảng tường thuật gần như thiếu việc áp dụng vào cuộc sống hiện tại và người nghe có thể bị lạc vào thời đại Kinh thánh mà không thấy rõ cách áp dụng những nội dung đang nghe vào cuộc sống hiện đại.

• Không phải tất cả những người giảng theo chủ đề hoặc giải kinh đều kể chuyện giỏi và phong cách này có thể dễ dàng suy thoái thành sân khấu kịch nghiệp dư.

Tác giả bài viết, Christopher Peppler được trao bằng Tiến sĩ Thần học về Thần học Hệ thống của Đại học Zululand vào năm 2000. Ông đã thành lập Chủng viện Thần học Nam Phi (South African Theological Seminary – SATS), với đại diện tại hơn 70 quốc gia và có hơn 2.500 sinh viên đang theo học. Hiện tại, ông đang đóng vai trò giám sát các sinh viên học Thạc sĩ và Tiến sĩ. Christopher đã rút khỏi vai trò lãnh đạo hội thánh và chủng viện để dành thời gian cho việc viết lách, môn đồ hóa và chơi guitar cổ điển.

– Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc –

*Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của Đội ngũ Ba-rúc

Link bài viết gốc: https://truthistheword.com/storytelling-preaching/

admin

GIẢNG GIẢI KINH HAY GIẢNG THEO CHỦ ĐỀ?

Tháng 2 10, 2025/0 Comments/in Người Giảng Và Việc Giảng Luận, NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN /by admin

Câu hỏi muôn thuở giữa vòng những người giảng đạo là đây: Mình nên giảng những bài mang tính giải kinh hay theo chủ đề? Bài viết này nhằm lý giải tại sao câu trả lời của bạn nên là cả hai.

Nhiệm vụ của mọi người giảng Tin lành là giảng toàn bộ ý định của Đức Chúa Trời (Công vụ 20:27). Công bố lẽ thật của Đức Chúa Trời “bất luận gặp thời hay không gặp thời” (2 Ti-mô-thê 4:2) đòi hỏi phải có khả năng hiểu rằng hội chúng cần nghe phần nào trong ý định của Đức Chúa Trời tại bất kỳ thời điểm cụ thể nào. Kinh thánh “có ích cho sự dạy dỗ, khiển trách, sửa trị và huấn luyện trong sự công chính” (2 Ti-mô-thê 3:16) và việc chăm chỉ nghiên cứu Kinh thánh khiến người của Đức Chúa Trời được “toàn vẹn và sẵn sàng cho mọi việc lành” (2 Ti-mô-thê 3:17, so sánh với 2:15).

Điều này đòi hỏi người giảng Tin lành phải nỗ lực hết mình để nuôi bầy chiên (Công vụ 20:28) với chế độ ăn cân bằng gồm các bài giảng “bẻ trách” (thuyết phục), “sửa trị” (khiển trách) và “khích lệ” (động viên) hội chúng của mình “với tất cả lòng nhẫn nhục và tinh thần dạy dỗ” (2 Ti-mô-thê 4:2).

Khả năng giảng bằng nhiều phương pháp khác nhau sẽ nâng cao đáng kể khả năng người giảng có thể hoàn thành mục tiêu này.

Không cần phải có một “cuộc chiến giảng đạo” tiếp diễn giữa những người công bố Lẽ thật theo dạng giải kinh và những người công bố Lẽ thật theo chủ đề. Chúng ta cần trở thành những người công bố Chúa Giê-su, và điều này có thể được thực hiện bằng cả việc giảng giải kinh lẫn giảng theo chủ đề. Mỗi phương pháp giảng có những điểm mạnh và điểm yếu riêng, càng cho thấy chúng ta cần cân bằng cả hai.

Định Nghĩa Về Giảng Giải Kinh

Trong cuốn sách nổi tiếng Sermon Design and Delivery (Thiết kế và Trình bày Bài giảng), Tom Holland trích lời Faris D. Whitesell định nghĩa về giảng giải kinh như sau:

Bài giảng giải kinh dựa trên một phân đoạn Kinh thánh, thường dài hơn một hoặc hai câu: chủ đề, luận đề; các phần chính và phần phụ xuất phát từ phân đoạn đó; toàn bộ bài giảng là một nỗ lực trung thực để mở ra ý nghĩa ngữ pháp – lịch sử – ngữ cảnh thực sự của phân đoạn, khiến phân đoạn có liên hệ với cuộc sống ngày nay bằng cách tổ chức, lập luận, minh họa, áp dụng và kêu gọi cho phù hợp (tr. 85-86).

Brother Holland tiếp tục giải thích rằng có ba yếu tố chính đối với bài giảng giải kinh: nền tảng và việc phân tích Kinh thánh, cấu trúc và cấu tạo, và việc áp dụng (trong cùng sách, tr. 86). Bài giảng giải kinh có thể là một cách tuyệt vời để truyền cảm hứng cho các Cơ Đốc nhân nghiên cứu một phân đoạn Kinh thánh nhất định sâu hơn và xa hơn trước. Vì vậy, với điều đó, hãy lưu ý điểm tiếp theo của chúng ta.

Những Điểm Mạnh Và Điểm Yếu Của Phương Pháp Giảng Giải Kinh

Brother Holland lại chỉ ra – đồng thời trích lời một người tên Broadus – rằng “Có một định kiến phổ biến với việc giảng giải kinh vì điều này rất hay bị sử dụng một cách dở tệ. Hơn nữa, một số người quan niệm rằng đây là một phương kế tiết kiệm công sức (trong cùng sách, tr. 86). Tuy nhiên, bất cứ người giảng nào giảng những bài giảng giải kinh (và làm rất tốt) đều có thể cho bạn biết rằng thực ra những bài giảng giải kinh có thể đòi hỏi rất nhiều công sức. Lý do là để một bài giảng giải kinh thật sự tốt, người giảng cần phân tích sâu sắc phân đoạn mà mình định dùng, bao gồm nghiên cứu bối cảnh trực tiếp và bối cảnh xa hơn, cũng như bất cứ thông tin lịch sử và văn hóa có thể liên quan đến ý nghĩa của phân đoạn. Theo kinh nghiệm của tác giả bài viết này thì một bài giảng giải kinh có thể tốn gấp đôi thời gian chuẩn bị so với bài giảng theo chủ đề. (Điều này sẽ khác nhau tùy theo người giảng).

Tuy nhiên, điểm mấu chốt là việc giảng giải kinh đặc biệt hữu ích trong việc giúp Cơ Đốc nhân đặt mình vào hoàn cảnh của đối tượng trực tiếp mà phân đoạn đó viết cho. Điều này rất hữu ích khi xét đến thực tế rằng chúng ta phải trung thành với chính những nguyên tắc mà Đức Chúa Trời muốn truyền đạt cho những người trực tiếp nhận được thông điệp. Việc giảng giải kinh cũng xuất sắc ở chỗ, việc này buộc người giảng phải dành nhiều thời gian nghiên cứu bối cảnh trực tiếp của những gì mình giảng. Do đó, thường thì việc giảng giải kinh ít bị cám dỗ đưa một điều gì đó ra khỏi bối cảnh hơn. Cũng có thể hữu ích khi giảng qua một số sách nhất định trong Kinh thánh, biết rằng bản văn đó cuối cùng sẽ đề cập đến một chủ đề cần thiết trong một hội chúng, mà không có vẻ nhắm vào một số cá nhân nhất định trong hội chúng ấy.

Định Nghĩa Về Giảng Theo Chủ Đề

Được Brother Holland gọi là “các bài giảng chủ đề trong cuốn Thiết kế và Trình bày Bài giảng, Tiến sĩ Fred Barton định nghĩa một bài giảng theo chủ đề là “bài giảng mà bản văn chỉ cung cấp chủ đề – đề tài hoặc ý tưởng trọng tâm” (trong cùng sách, trang 62). Dạng bài giảng này có thể hữu ích khi người giảng cần đề cập đến tất cả hoặc hầu hết những gì Kinh thánh nói về một chủ đề cụ thể, chẳng hạn như phép báp-tem, sự ăn năn, hội thánh, thiên đàng và địa ngục, sự tha thứ, các trưởng lão và chấp sự, sự thờ phượng, các giáo sư giả, v.v. Như Brother Holland chỉ ra:

Có những lúc mà nhu cầu của một đối tượng khán giả cụ thể sẽ khiến người giảng muốn trình bày cái nhìn đầy đủ về một giáo lý hay vấn đề đạo đức nào đó mà nhiều phân đoạn có thể đưa ra, so với việc tiếp cận một phân đoạn như trong phương pháp bản văn hay giải kinh. Vì một chương trình công tác nào đó mà hội chúng có thể cần một bài giảng về việc dâng hiến. Mặt khác, một khủng hoảng về đạo đức có thể này sinh và sẽ đòi hỏi những bài học về ngoại tình, nói dối, thành thật, ly hôn hoặc hận thù, đòi hỏi phải có góc nhìn của Lẽ thật Kinh thánh về một chủ đề cụ thể (tr. 62).

Vì toàn bộ lời Chúa là lẽ thật (Thi thiên 119:160, so sánh với Giăng 17:17), đôi khi cần giảng những bài giảng Tin lành tóm tắt những gì Lời Chúa nói về một chủ đề cụ thể thay vì chỉ đưa ra một quan điểm cục bộ.

Một Điểm Mạnh Của Việc Giảng Theo Chủ Đề

Brother Holland cho thấy thêm: “Chính bản chất của việc bày tỏ Lẽ thật khiến những bài giảng theo dạng chủ đề trở nên quan trọng. Đức Thánh Linh không trình bày Lẽ thật theo một chuỗi các mệnh đề hợp lý như ta có thể tìm thấy trong một cuốn sách hướng dẫn hay tín điều” (trong cùng sách, tr. 62, tôi tự nhấn mạnh). Ông nói câu này: “Cơ Đốc giáo không được trình bày bằng một chuỗi hỏi đáp. Vì vậy, Lẽ thật không được đưa ra dưới dạng sách giáo lý vấn đáp. Nói đúng hơn là Lẽ thật được đưa ra “ở đây một chút, ở kia một chút.” Ta có thể thấy lẽ thật về chủ đề đức tin trong Giăng, Rô-ma, Ga-la-ti, Hê-bơ-rơ, v.v. (trong cùng sách, tr. 62-63). Brother Holland kết thúc đoạn văn này với một ý cực kỳ quan trọng: “Để phát triển đầy đủ một số chủ đề Kinh thánh, người ta cần phải xem xét nhiều đoạn văn khác nhau từ các sách khác nhau của Kinh thánh” (trong cùng sách, tr. 63, bản gốc nhấn mạnh).

Nói cách khác, “Toàn bộ lời Chúa là chân thật” (Thi thiên 119:160). Có nhiều chủ đề trong Kinh thánh cần được nói tới bằng cách xét đến tổng thể những gì Lời Chúa nói liên quan đến những chủ đề đó. Điểm mạnh của một bài giảng theo chủ đề nằm ở đây. Cùng với đó, tôi muốn đưa ra một lưu ý quan trọng.

Một Điểm Yếu Của Việc Giảng Theo Chủ Đề

Một chỉ trích đáng tiếc và thái quá về việc giảng theo chủ đề là việc này lạm dụng các câu Kinh thánh bằng cách nhấc chúng ra khỏi ngữ cảnh và coi chúng như những cái cớ để chứng minh. Tuy rõ ràng là điều này đôi khi có xảy ra (và đôi khi xảy ra quá thường xuyên với những người giảng không siêng năng chuẩn bị), cần lưu ý rằng bản thân lối giảng theo chủ đề không phải là thiếu sót. Chỉ vì một số người lạm dụng lối giảng này không có nghĩa là phải phủ nhận tính hữu ích hoặc cần thiết của nó.

Hãy cân nhắc đến một số ví dụ về những gì chúng ta có thể gọi là các bài giảng theo chủ đề có trong Kinh thánh:

Giô-ên đã giảng về chủ đề sự phán xét, sự ăn năn và sự cứu rỗi với dân Chúa trong tương lai (Giô-ên 2).

Phi-e-rơ đã trích dẫn một số câu từ Giô-ên 2 với một số câu từ sách Thi thiên để giảng về chủ đề tội lỗi của Y-sơ-ra-ên khi đóng đinh con Đức Chúa Trời trên thập tự giá, cùng với nhu cầu ăn năn và vâng theo Tin lành (Công vụ 2).

Ê-xơ-ra, bằng cách cầu nguyện với Chúa, về cơ bản cũng đưa ra một bài giảng theo chủ đề, khiển trách dân Chúa vì kết hôn với người ngoại, khiến dân sự khóc than và chỉnh đốn lại (Ê-xơ-ra 9-10).

Đa-vít, không lâu trước khi qua đời, về cơ bản đã giảng một bài về việc dâng hiến với hội chúng, khiến dân sự rộng rãi dâng hiến một lượng tiền khổng lồ để xây dựng đền thờ (1 Sử ký 29).

Trong Bài giảng trên Núi, Chúa Giê-su đã giảng về rất nhiều chủ đề khác nhau, trích dẫn nhiều câu Kinh thánh và khái niệm trong Cựu Ước (Ma-thi-ơ 5-7).

Có thể đưa ra nhiều ví dụ khác, nhưng điểm cốt yếu là các bài giảng theo chủ đề cần được giảng ra. Tuy có thể tranh luận rằng thực ra một số ví dụ trên đây mang những đặc điểm nhất định của các bài giảng giải kinh nhưng cũng mang các đặc điểm khác của những bài giảng theo chủ đề. Điều này cho thấy cả hai hình thức giảng đều cần thiết. Không thể tránh khỏi thực tế là một bài giảng kinh, cuối cùng vẫn nói về một chủ đề nhất định. Trong một bài giảng giải kinh, chúng ta gọi chủ đề là việc áp dụng! Hãy suy nghĩ về điều đó.

Tuy cám dỗ lấy các câu Kinh thánh ra khỏi ngữ cảnh là điều cần cưỡng lại khi giảng các bài theo chủ đề nhưng ta cũng phải cẩn thận để không nhấc một phân đoạn ra khỏi ngữ cảnh trong cả bài giảng giải kinh nữa. Chẳng hạn, người giảng có thể giảng giải kinh về Rô-ma 5; nếu bỏ qua chương ngay sau đó, người này có thể khiến người nghe có ấn tượng sai lầm rằng họ không cần phải tuân theo bất cứ điều gì để được cứu.

Kết Luận

Cần lưu ý rằng các điểm yếu cố hữu trong các lối nói nhất định không nhất thiết phải bó buộc người giảng. Chỉ cần người giảng trung thành nghiên cứu để được đẹp lòng Đức Chúa Trời và thẳng thắn dạy Lời Chúa (2 Ti-mô-thê 2:15), người đó có thể sử dụng cả những điểm mạnh của cả việc giảng theo chủ đề và giải kinh làm lợi thế cho mình. Một người giảng Tin lành khôn ngoan sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để công bố Lời Chúa một cách trung thành. Người đó sẽ dùng nhiều phương pháp để thường xuyên dạy dỗ những người nghe mình cách hiệu quả, biết rằng sự đa dạng và cân bằng trên bục giảng sẽ giúp dân sự Chúa luôn tập trung và được nuôi dưỡng thật tốt.

Như một nhà giảng đạo đã nói từ lâu: “Không ai có quyền làm cho Lời Chúa trở nên nhàm chán”. Brother Holland trích dẫn lời một người tên là Sangster đã nói: “Không ai nghiên cứu nghiêm túc về nghề giảng đạo có thể nghi ngờ rằng sự đa dạng về các loại cấu trúc này có tầm quan trọng vô cùng lớn. Đây là một trong những cách sâu sắc hơn để giữ cho bục giảng không nhàm chán. Nó giúp cho việc giảng luận trở nên thú vị – là điều lẽ ra phải như vậy…” (trong cùng sách, trang 61-62, bản gốc nhấn mạnh). Nếu công việc của người giảng Tin lành là “giải nghĩa” cho việc đọc Lời Chúa (Nê-hê-mi 8:8), thì chúng ta hãy làm như vậy bằng hết sức mình, và soạn thảo các bài giảng bằng nhiều phương pháp khác nhau để dạy toàn bộ ý định của Đức Chúa Trời (Công vụ 20:27)!

– Tác giả bài viết: Chase Green –

– Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc –

*Quan điểm của bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của Đội ngũ Ba-rúc

Link bài viết gốc: https://carolinamessenger.wordpress.com/2024/08/18/expository-or-topical-chase-green/

admin

8 BƯỚC CHO CÁC BÀI GIẢNG KHIẾN ĐỜI SỐNG BIẾN ĐỔI

Tháng 12 10, 2024/0 Comments/in NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN, Người Giảng Và Việc Giảng Luận /by admin

Bài giảng không phải là một bài hùng biện truyền cảm hứng, một chia sẻ về mẹo đời, hay là bài phát ngôn chính trị lê thê. Nó cần phải được bắt đầu và kết thúc bằng một trích đoạn (hoặc ý tưởng) Kinh thánh cụ thể, được nghiên cứu một cách chính xác và trình bày rõ ràng.

Trong bài viết tuần trước Liệu một bài truyền giảng thực sự có thể làm nên sự thay đổi? tôi đã đưa ra một câu hỏi mà trước đây từng được đặt ra cho chính tôi. “Liệu đã có bài giảng nào biến đổi đời sống bạn?”

Tôi cho rằng đặt câu hỏi này là sai lầm – bởi nó hàm ý hạ thấp giá trị của việc rao giảng Tin lành, và thay vì đặt câu hỏi “bạn có thể nhớ chăng một bài số bài truyền giảng nào đó?” chẳng thà là chúng ta đặt câu hỏi “liệu đã từng có mục sư nào ban phước cho đời sống của bạn?” Hoặc thậm chí có một câu hỏi còn hữu ích hơn “Có những bài học cuộc sống nào bạn vẫn mang theo từ những con người thường ngày từng dành thời gian dạy dỗ, chăm sóc bạn và luôn ở bên bạn?”

Vì chúng ta thường có xu hướng đánh giá quá mức các tác động tiềm tàng của một bài truyền giảng nhưng lại đánh giá thấp các ảnh hưởng có thể có mà số lượng các bài giảng trong cả một năm có thể mang lại, đây là 8 bước để chúng ta cân nhắc. 5 bước đầu là dành cho người giảng, 3 bước sau dành cho người nghe.

Các bài giảng khiến đời sống biến đổi là các bài giảng:

1. Bài giảng dựa trên Kinh thánh

Bài giảng không phải là một bài hùng biện truyền cảm hứng, một chia sẻ về mẹo đời, hay là bài phát ngôn chính trị lê thê. Nó cần phải được bắt đầu và kết thúc bằng một trích đoạn Kinh thánh cụ thể, được nghiên cứu một cách chính xác và trình bày rõ ràng. Một khi làm được điều này, chính Kinh thánh hứa rằng đời sống chúng ta sẽ được biến đổi (Thi thiên 119:105; Êsai 55:11; Rôma 10:17; 2 Ti-mô-thê 3:16; 2 Ti-mô-thê 4:2-5)

Chớ lo lắng nếu bạn không thể bắt đầu từ điểm này.

2. Bài giảng trung thực

Không một người giảng đạo nào (ngoài Chúa Giê-su) có thể sống một cách đúng đắn hoàn toàn theo tiêu chuẩn của Kinh thánh. Nhưng khi chúng ta rao giảng một đằng mà thực hành một nẻo, thì khoảng cách này rốt cuộc cũng sẽ được phơi bày ra ánh sáng.

Nếu người giảng đạo chân thành chia sẻ từ tận đáy lòng, và hành động của họ đi đôi với lý tưởng của họ, thì tấm gương họ sẽ khiến lời giảng của họ mạnh thêm.

3. Bài giảng trong hội thánh

Giảng ngoài khuôn khổ Hội thánh có thể gia tăng sự hiểu biết cho trí tuệ, nhưng không thể khiến đời sống biến đổi.

Tôi thu nhận được rất nhiều kiến thức từ sách vở và các hội nghị thông qua những người mình chưa từng gặp. Song các bài giảng được đưa ra một cách bền bỉ trong bối cảnh của Hội thánh địa phương, thường không tác động nhanh, nhưng chắc chắn sẽ biến đổi đời sống.

4. Bài giảng gắn liền với bối cảnh ban đầu

Rất nhiều các bài giảng bắt đầu và kết thúc với thời điểm hiện tại (ở đây-và-lúc này). Nhưng các thông điệp tốt nhất, sâu nhất và khiến đời sống biến đổi nhất thường bắt đầu với sự nhận biết về thời bấy giờ-và-ở đó. Tác giả của câu chuyện muốn nói điều gì? Nó được kể ra trong bối cảnh nào? Những người nghe ban đầu đã cảm nhận câu chuyện ra sao?

Nếu bắt đầu theo cách ấy, rất có thể chúng ta sẽ vượt qua được các định kiến văn hóa của chính mình và lắng nghe việc truyền giảng một cách rõ ràng và trung thực hơn.

5. Bài giảng liên hệ với bối cảnh của chúng ta

Sau khi hiểu được bối cảnh ban đầu, những ngyên tắc chính của phân đoạn Kinh thánh cần được liên hệ với thời điểm hiện tại (ở đây-và-lúc này). Một trong các lý do khiến một số mục sư và các thành viên của Hội chúng dị ứng với việc phân tích phân đoạn quá sâu là bởi vì họ nghe các mục sư và giảng viên chỉ làm mỗi việc phân tích Kinh thánh. Nếu không phải là người đam mê lịch sử, bạn sẽ thấy sự phân tích như vậy khó chịu và khô khan.

Sau khi nghiên cứu phân đoạn trong bối cảnh ban đầu, người giảng cần nối kết các nguyên tắc của phân đoạn với thời điểm hiện tại (ở đây-và-lúc này) bằng cách đặt câu hỏi “Vậy thì sao?” “Điều này sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày như thế nào?” “Ngày nay có thể áp dụng điều này như thế nào sau khi ra khỏi nhà thờ?”

Bây giờ là lúc vai trò của người nghe sẽ quan trọng hơn người giảng.

Đời sống sẽ được biến đổi một khi chúng ta:

6. Trải nghiệm bài giảng từ thứ Hai đến thứ Bảy

Chúng ta thường nhớ rất ít những gì đã nghe và đã đọc. Tuy nhiên các giá trị sẽ tăng trưởng một cách nhanh chóng nếu chúng ta thực hành chúng.

Thật dại dột khi trông đợi đời sống biến đổi từ một bài giảng mà chúng ta không ghi chép, không ngẫm nghĩ, không tham khảo hoặc không tìm cách áp dụng.

7. Lắng nghe thông điệp nhiều hơn là một lần (hoặc hai lần, hoặc…)

Có một lý do khiến các nhà quảng cáo lặp lại cách khẩu hiệu của họ đến phát mệt. Và có một lý do tại sao Hội thánh lại làm lễ ít nhất mỗi tuần một lần. Cùng một lý do ấy mà mục sư của các bạn nhắc đi nhắc lại mãi cũng chỉ những nguyên tắc ấy.

Lặp đi lặp lại là điều cần thiết để ghi nhớ, để tạo thành thói quen, để biến đổi đời sống. Những điều nhỏ nhoi được lặp đi lặp lại còn mạnh mẽ hơn nhiều so với ngồi chờ một nguồn cảm hứng lóe sáng.

8. Kết hợp các bài giảng với các thực hành tâm linh khác.

Các bài giảng chỉ là một trong các thực hành tâm linh cơ bản mang lại sự biến đổi trong đời sống. Thật là dại dột khi trông chờ sự trưởng thành thuộc linh chỉ nhờ nghe giảng.

Chúng ta cần đọc, nghiên cứu, cầu nguyện, thông công và tham gia mục vụ. Mỗi người sẽ làm điều đó khác nhau, song đó là nơi sự thay đổi thực sự trong đời sống sẽ diễn ra.

Và khi chúng ta thực hiện những việc này thì thật ngạc nhiên là các bài giảng trở nên hữu ích thêm biết bao!

Tác giả: Karl Vater

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm của bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc.

Link bài viết gốc: https://karlvaters.com/life-transforming-sermons/

admin

LIỆU MỘT BÀI GIẢNG THỰC SỰ CÓ THỂ LÀM NÊN SỰ THAY ĐỔI?

Tháng 12 6, 2024/0 Comments/in Người Giảng Và Việc Giảng Luận, NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN /by admin

Chúng ta thường có xu hướng đánh giá quá mức các hiệu ứng tiềm năng của một bài giảng, song lại đánh giá thấp các ảnh hưởng tiềm năng mà nhiều bài giảng trong cả một năm có thể mang lại.

“Liệu đã có bài giảng nào làm biến đổi đời sống bạn?”

Lần đầu tiên gặp câu hỏi này, trước đây vài năm, tôi sững lại trong chốc lát. Không, tôi nghĩ, tôi không nhớ rõ nội dung của bất cứ bài giảng nào mà đã biến đổi đời mình. Đoạn nọ đoạn kia thì có thể. Song không có bài nào nổi bật đến mức biến đổi cuộc đời.

Thậm chí cả bài giảng được giảng vào ngày tôi giao phó trái tim mình cho Đấng Christ cũng đã bị lạc trôi theo năm tháng. Tôi nhớ cái khoảng khắc ấy, cảm xúc ấy và quyết định ấy, nhưng nội dung của bài giảng ư? Không hề. (Lúc đó tôi mới 6 tuổi mà, dù sao thì…)

Ngẫm nghĩ thêm về điều này, tôi phát hiện ra rằng vấn đề không nằm ở bài giảng tôi nghe, hay là trí nhớ hay lầm lẫn của tôi, mà ở chính trong câu hỏi. Nó được đặt ra để làm giảm thiểu giá trị của việc rao giảng Tin mừng.

Đại đa số trong chúng ta có thể dễ dàng nhớ lại một bài hát, một cuốn sách, một bộ phim, hay là một sự kiện thể thao khiến cuộc sống biến đổi, vì thế, khi nhận thấy mình chẳng nhớ gì khi được hỏi tương tự về một bài giảng, chúng ta thắc mắc về giá trị nói chung của việc rao giảng Tin mừng. Và dĩ nhiên, đó chính là mục đích của câu hỏi này.

Các bài giảng cuốn hút?

Không như các bài hát và câu chuyện, các bài giảng không có mục đích cuốn hút theo cách ấy. “Bạn có nhớ một tiết học toán nào mà làm biến đổi cuộc đời?” là một câu hỏi giống thế. “Nếu vậy, đi học làm gì?” chúng ta có thể hỏi như vậy (với hầu hết mọi học sinh, sinh viên).

Bạn có thể nhớ một bữa trưa nào khiến đời sống bạn biến đổi? Một cuốc xe đến công sở? Một buổi tập gym sau giờ làm? Nếu không, tại sao mỗi chúng ta lại ăn, lại làm việc, lại tập tành?

Các câu hỏi thú vị hơn sẽ mang lại các câu trả lời thú vị hơn. Thay vì chờ đợi một tiết học toán chuyển biến đời mình, hãy đặt câu hỏi “liệu đã có người thầy nào khiến cuộc sống bạn biến chuyển?” Thay vì cố gắng nhớ lại một món ăn cụ thể, hãy đặt câu hỏi “bạn có vui vì đã chuyển sang một chế độ ăn uống lành mạnh hơn?” Thay vì muốn bài giảng nào cũng đáng ghi nhớ, hãy đặt câu hỏi “liệu có mục sư nào ở đó mà cuộc sống và tấm gương của họ đã ban phước cho bạn?”

Có những bài học cuộc sống nào mà bạn vẫn mang theo từ những con người thường nhật từng dành thời gian dạy dỗ, chăm sóc bạn và luôn ở bên bạn? Đấy chính là những câu hỏi có ý nghĩa.

Một bài truyền giảng? Không thể đủ

Chúng ta thường có xu hướng đánh giá quá mức các hiệu ứng tiềm năng của một bài giảng, song lại đánh giá thấp các ảnh hưởng tiềm năng mà tổng các bài giảng trong cả một năm có thể mang lại. Và nếu bạn cứ tiếp tục năm theo năm thì sao? Các bài giảng sẽ có thể thực sự khiến đời sống biến đổi!

Sau một đời rao giảng Tin mừng, tôi chỉ nhớ rất ít (kể cả hàng ngàn bài tôi đã giảng) song các hiệu ứng tích lũy giống như nguyên tắc 10000 giờ (theo nguyên tắc này, 10000 giờ chuyên sâu luyện tập để đạt được các kỹ năng thành thục). Chúng là nền tảng và không thể thay thế trong sự phát triển tâm linh của tôi.

Vì vậy, hỡi các mục sư, hãy tiếp tục rao giảng Tin mừng. Và những ai tới Hội thánh, hãy tiếp tục lắng nghe và học hỏi. Song chớ kỳ vọng vào một bài giảng nào đó riêng lẻ. Hãy coi từng bài giảng như một viên gạch trên con đường được lát gạch, từng viên, từng viên một đang dẫn tới trái tim và tâm trí chúng ta.

Chúng ta có thể không nhớ một phép luyến láy mà người mục sư dày công thực hiện, song chúng ta sẽ nhớ người đã bỏ công sức, đã quan tâm, đã dành thời gian với mình và đã làm việc một cách trung thành. Và quan trọng hơn là khi việc rao giảng Tin lành được neo chặt trong lời Chúa, chúng ta sẽ được kéo gần hơn tới Chúa Jesus. Và điều này thực sự quan trọng.

Các bài giảng biến đổi đời sống từ đâu mà đến?

Vâng, quả là như vậy, nội dung bài giảng thực sự quan trọng.

Có nhiều cách có thể giúp các bài giảng dễ nhớ hơn. Để đảm bảo cho các sự thật mà các bài giảng truyền tải được khắc sâu và lâu bền sống động trong trái tim người nghe ngay cả khi họ chẳng thể nhớ tức thì một nội dung nào cụ thể.

Để có thêm thông tin, hãy theo dõi bài viết kế tiếp, 8 Bước cho các bài giảng khiến đời sống biến đổi

Tác giả: Karl Vaters

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm của bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc

Link bài viết gốc: https://karlvaters.com/one-sermon-difference/

admin

7 CHỦ ĐỀ BÀI GIẢNG ĐẦY QUYỀN NĂNG MÀ CÁC MỤC SƯ NÊN THƯỜNG XUYÊN NHẮC LẠI

Tháng 10 25, 2024/0 Comments/in Người Giảng Và Việc Giảng Luận, NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN /by admin

Những chủ đề giảng đầy quyền năng trong bài viết này là các chủ đề đơn giản ra từ những câu Kinh thánh sau:

“Vì vậy, ta nhắc con hãy nhen lại ân tứ của Đức Chúa Trời mà con đã nhận lãnh…(2 Ti-mô-thê 1:6). “Hãy nhắc nhở họ những điều nầy…” (2 Ti-mô-thê 2:14).

Một số bài học phải được lặp đi lặp lại mãi.

“Tôi muốn nhắc lại cho anh em…” là một cụm từ xuất hiện rất nhiều trong các thư tín của Sứ đồ Phao-lô.

Những lẽ thật thuộc linh quan trọng nhất cần được nhấn mạnh nhiều lần nếu người nghe thực sự muốn học được chúng và được ích lợi từ chúng.

7 Chủ Đề Giảng Chạm Đến Tấm Lòng Cần Được Nhắc Đi Nhắc Lại

(Đây không phải là một danh sách đầy đủ. Bạn sẽ nghĩ đến những lẽ thật căn bản khác cần được nhấn mạnh liên tục).

Chủ đề giảng thứ nhất: Chúa Giê-su Christ là Cứu Chúa của thế gian và là Cứu Chúa duy nhất.

Đó cũng là chủ đề của nhiều phần trong Kinh thánh đúng không? Sao chúng ta lại không thể tập trung vào Chúa Giê-su – nhân dạng của Ngài, đời sống và chức vụ của Ngài, những dạy dỗ của Ngài, việc Ngài làm đầu hội thánh, và vị trí của Ngài trong đời sống chúng ta – nếu chúng ta trung thành với Lời Chúa đây?

Hỡi các mục sư, hãy cứ nói với họ tại sao chúng ta lại coi trọng Chúa Giê-su đến vậy– nói đi nói lại; chủ đề này không bao giờ cạn kiệt. Mới tối qua thôi, một người nam tại Bắc Carolina này kể về việc cơ quan lập pháp tiểu bang bỏ phiếu để bổ nhiệm một nhà giảng đạo Báp-tít làm mục sư tuyên úy của họ, sau đó sa thải ông khi ông từ chối đưa “nhân danh Chúa Giê-su” ra khỏi lời cầu nguyện của mình. Và họ gọi sự xuyên tạc này là “để hàm chứa tất cả mọi người”. Hãy tưởng tượng xem. (Lưu ý: Nhiều lời cầu nguyện trong Tân Ước thực ra không dùng cụm “nhân danh Chúa Giê-su” và chúng ta không nên cảm thấy lời cầu nguyện của mình cũng phải luôn như vậy. Tuy nhiên, nếu các anh bảo tôi tôi phải loại Chúa Giê-su ra khỏi lời cầu nguyện của mình thì tôi sẽ rời đi.)

Chúa Giê-su Christ là Chúa, từ nay cho đến đời đời, và ngoài Ngài ra không có Chúa nào khác.

Hãy luôn tập trung vào Chúa Giê-su với dân sự của mình.

Chủ đề giảng thứ hai: Hội thánh là một phần không thể thiếu trong kế hoạch của Chúa, từ nay cho đến đời đời.

Và tất nhiên là chúng ta không chỉ đề cập đến hội chúng địa phương của bạn. Tuy đó là điều quan trọng — điều này sẽ khiến nhiều mục sư thiển cận và đơn độc ngạc nhiên — Vương quốc Đức Chúa Trời không chỉ là hội thánh của bạn.

Khi Chúa Giê-su cứu bạn, Ngài biết điều mà bạn sắp khám phá ra: “Bạn không thể sống đời sống mới này trong sự đơn độc. Bạn cần gia đình của Chúa.” Họ bám vào bạn, bạn bám vào họ. Họ hướng dẫn và nuôi dưỡng bạn; bạn cũng quay lại làm như vậy. Sự cộng sinh này đã là kế hoạch của Đức Chúa Trời từ ban đầu.

“Ta sẽ xây dựng Hội thánh Ta,” Chúa đã phán trong Ma-thi-ơ 16:18. Hội thánh thuộc về Ngài và Ngài xây dựng Hội thánh. Những người theo Đấng Christ đi tuyên bố mình có thể sống tốt hơn cho Đấng Christ mà không cần hội thánh là đang xúc phạm Chúa của mình. Người lãnh đạo hội thánh muốn điều hành hội thánh của Chúa “cho Ngài” là đang nhanh chóng chuốc lấy rắc rối lớn.

Chủ đề giảng thứ ba: Sự cứu rỗi hoàn toàn bởi thập tự giá.

Sự cứu rỗi không phải bởi những việc làm công chính, mà là sự khiêm nhường, ăn năn, đức tin nơi Chúa Giê-su Christ và những gì Ngài đã làm trên đồi Calvary.

Mối đe dọa biến sự cứu rỗi thành vấn đề việc làm sẽ không bao giờ biến mất. Nó bắt nguồn từ cách suy nghĩ của con người, lý luận của con người (và do đó là việc tự cho mình là trung tâm) của họ. Theo hiểu biết của tôi, hầu hết các tôn giáo trên thế giới đều dạy những biến thể của “làm điều này và bạn sẽ được cứu” hoặc “không làm điều này và bạn sẽ được cứu”. Chỉ có một tôn giáo mà tôi biết tuyên bố rằng mọi thứ cần thiết đã được thực hiện và nhiệm vụ của chúng ta là ăn năn và tiếp nhận điều đó (“Ngài”).

Khi mọi người bảo tôi rằng họ tin những việc lành của họ sẽ đưa họ lên Thiên đàng, tôi hỏi, “Vậy thì mục đích của thập tự giá là gì? Nếu tất cả những gì Đức Chúa Trời phải làm là nói với chúng ta ‘Bây giờ tất cả các người hãy sống tốt, nghe chưa?’ thì chắc chắn Ngài đã phải chịu rất nhiều rắc rối vô cớ khi sai Chúa Giê-su đến thế gian này để chết trên thập tự giá vì tội lỗi của chúng ta.” (Họ không có câu trả lời vì họ chưa từng nghĩ đến những điều này. Nếu bạn cần thêm bằng chứng về lòng dạ tội lỗi của con ngườ, thì đó chính là bằng chứng.)

Hãy ca tụng ân điển của Chúa, hỡi người giảng đạo, với dân sự của bạn. Hãy giữ họ ở thập tự giá.

Chủ đề giảng thứ tư: Chúng ta không được cứu bởi những việc lành, nhưng được cứu “để” làm công việc của Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 2:10).

Những việc lành có một vị trí nhất định trong kế hoạch của Chúa dành cho dân sự Ngài. Nhưng chúng là kết quả — bông trái, bằng chứng — của sự cứu rỗi của chúng ta, chứ không phải là phương tiện. Một người muốn trở thành thành viên trong quân đội không làm vậy bằng cách mặc quân phục và chào các sĩ quan. Nhưng một khi chính thức được nhập ngũ, anh ta mặc quân phục, tuân theo mệnh lệnh và chào các sĩ quan.

Chúa muốn thấy những việc lành nào trong đời sống chúng ta? Kinh thánh trả lời câu hỏi đó hết lần này đến lần khác ở những địa chỉ như Mi-chê 6:8, Giê-rê-mi 22:16 và tất nhiên là Ma-thi-ơ 25:35-36. Tôi thích kể câu chuyện của Harold Bales về thời điểm hội thánh ông ở khu phố Charlotte, Bắc Carolina, Hoa Kỳ đưa những người vô gia cư từ công viên bên kia đường vào và cho họ ăn sáng trước buổi lễ thờ phượng buổi sáng. Một người phụ nữ đã ở trong hội thánh đó qua nhiều thế hệ và phẫn nộ vì sự hiện diện của những người không được tắm rửa trong các buổi lễ của họ, đã đến gặp Mục sư Harold vào một ngày Chủ Nhật và nói, “Mục sư ơi, tại sao chúng ta phải có những người như vậy trong hội thánh của mình?” Ông ấy nói, “Bởi vì tôi không muốn thấy bất kỳ ai phải xuống địa ngục.” Bà ấy nói, “Vâng, tôi cũng không muốn họ phải xuống địa ngục.” Ông ấy nói, “Tôi không nói về họ. Tôi đang nói về bà đó.”

Chủ đề giảng thứ năm: Nếu bạn có đức tin thì bạn sẽ cầu nguyện.

Trên thực tế, không có điều gì kể câu chuyện đức tin của bạn bằng đời sống cầu nguyện của bạn. Không có điều gì như thế cả.

Hãy suy nghĩ đến việc bạn đang cầu nguyện với một vị Chúa mà bạn chưa từng thấy và không thể chứng minh. Bạn nói với Ngài những điều mà bạn không muốn nói với bất kỳ ai khác và tin rằng Ngài nghe thấy. Hơn nữa — và đây là điểm then chốt — 90 phần trăm những yêu cầu bạn đưa ra, bạn sẽ không bao giờ biết liệu Ngài có trả lời chúng hay không vì Ngài có thể chọn làm như vậy theo những cách tinh tế hoặc vào thời điểm khác. Nhưng bạn cứ cầu nguyện với Ngài ngày qua ngày, như thể Ngài đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh bạn và mọi thứ bạn làm hôm nay đều phụ thuộc vào sự hiện diện và hướng dẫn của Ngài.

Sự thật là vậy.

Các mục sư giúp dân sự coi trọng sự cầu nguyện bằng cách khuyến khích họ cầu nguyện trong các buổi nhóm, lập phòng cầu nguyện tại hội thánh, và khuyến khích cầu nguyện cho những con người, những nhu cầu, sự kiện và mối quan tâm cụ thể.

Chủ đề giảng thứ sáu: Một hội thánh tồn tại nhờ truyền bá Tin lành và công tác truyền giáo giống như lửa vậy, phải cháy mới có thể tồn tại

Chia sẻ đức tin của chúng ta không phải là một lựa chọn, không chỉ dành cho những người có năng khiếu (tuy phải thừa nhận rằng một số người trôi chảy và hiệu quả hơn những người khác trong việc này), và không được thực hiện một cách rời rạc. “Hãy đi khiến muôn dân trở nên môn đồ Ta” là mạng lệnh của Chúa chúng ta trong Ma-thi-ơ 28:18 và các trang sau.

Một ngày nọ, tôi đứng ở tiền sảnh của một hội thánh thuộc hệ phái khác, đọc áp phích của họ về truyền giáo. (Bạn không cần tôi phải giúp xác định hệ phái khi đọc những dòng sau.) Tấm áp phích có nội dung đại loại như, “Hãy lan truyền sứ điệp. Hãy nói với mọi người về John Wesley.” Tôi nghĩ, “Wesley ư? Nói với người ta về Wesley ư? Đó không phải là truyền bá Tin lành!” Đó là kiểu hướng dẫn nội bộ mà người ta có thể muốn thực hiện với những người đã cải đạo sang Giáo hội Giám lý Liên hiệp. Nhưng đó không phải là cách để tiếp cận những người không đi hội thánh, không cam kết hoặc không quan tâm.

Các hội thánh phải sáng tạo trong việc tìm cách huy động các thành viên của mình rao truyền đức tin, phải tích cực hỗ trợ những người đang làm đúng và làm tốt, và phải cảnh giác với những xao nhãng có thể đẩy công tác truyền bá phúc âm xuống dưới danh sách các ưu tiên trong các mục vụ của hội thánh.

Chủ đề giảng thứ bảy: Kinh thánh là lời được thần cảm của Đức Chúa Trời và là nguồn thức ăn thuộc linh của các tín đồ.

Nếu bạn nghĩ rằng các chương trình khác của hội thánh sẽ đẩy công tác truyền bá Tin lành ra khỏi nghị trình thì hãy biết rằng cuộc sống có cách đẩy Lời Chúa ra khỏi tâm trí của các tín đồ. Quá trình này có vẻ giống nhau đối với mọi người và hoạt động như thế này…

Bạn không đọc Kinh thánh trong vài ngày, và chẳng mấy chốc, bạn thấy mình chống lại sự thôi thúc bên trong muốn đọc lại. Bạn càng khuất phục trước sự lười biếng không muốn cầm Lời Chúa lên và mở nó ra, bạn càng thấy mình nói (hoặc nghĩ, hoặc cả hai): “Tôi đã đọc Kinh thánh. Tôi đã biết Kinh thánh rồi. Trong đó không có gì mới cả. Kinh thánh thật nhàm chán.”

Tất cả những điều đó đều là lời nói dối từ địa ngục. Bạn không biết Kinh thánh. Bạn chưa đọc Kinh thánh. (Có thể bạn đã đọc “trong” đó, nhưng có cả một trời nội dung ở đó mà bạn vẫn chưa khai thác.) Kinh thánh không nhàm chán. Bạn mới là người nhàm chán, chứ không phải Lời Chúa.

Gióp đã nói, “Tôi… luôn giữ kín trong lòng mình lời từ miệng Ngài.” Chúa Giê-su đã nói, “Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi, nhưng cũng nhờ mọi lời nói từ miệng Đức Chúa Trời.” Đa-vít đã nói rằng người tin kính “vui thích về Lời của Đức Giê-hô-va và suy ngẫm Lời (luật pháp) ấy ngày và đêm.”

Hãy tiếp tục nói với dân sự, hỡi các mục sư. Hãy tiếp tục rao giảng những hiểu biết sâu sắc và vui thích với những kho tàng trong Kinh thánh, và đến cuối cùng, họ sẽ hiểu. Đây là những chủ đề giảng luận đơn giản nhưng quan trọng.

Nhắc lại là một người thầy vĩ đại. Trên thực tế, nó có thể là người thầy giỏi nhất trên hành tinh này. Tác giả bài viết, Joe McKeever đã là một nhà giảng đạo trong gần 60 năm, là một mục sư trong 42 năm và là một họa sĩ truyện tranh/nhà văn cho các ấn phẩm Cơ Đốc trong suốt cuộc đời trưởng thành của mình.

– Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

– *Quan điểm của bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của Đội ngũ Ba-rúc

Link bài viết gốc: 7 Heart Touching Sermon Topics You Should Repeat Often

admin

GIẢNG LUẬN TỐT HƠN NHỜ TÌM HIỂU NÃO BỘ CON NGƯỜI

Tháng 6 18, 2024/0 Comments/in NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN, Người Giảng Và Việc Giảng Luận /by admin
Read more
admin

6 Cách Để Giảng Luận Hiệu Quả

Tháng 10 31, 2023/0 Comments/in NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN, Người Giảng Và Việc Giảng Luận /by admin
Read more
admin

11 Đặc Điểm Của Một Mục Sư Dại Dột

Tháng 10 10, 2023/1 Comment/in NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN, Người Giảng Và Việc Giảng Luận /by admin
Read more
admin

ĐÔI NÉT VỀ CUỘC ĐỜI VÀ CHỨC VỤ GIẢNG DẠY CỦA DAVID PAWSON

Tháng 4 27, 2023/0 Comments/in Người Giảng Và Việc Giảng Luận, NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN /by admin
Read more
admin

VÀI NÉT VỀ EDWIN LOUIS COLE – NGƯỜI THÀNH LẬP MỤC VỤ MẠNG LƯỚI NAM GIỚI CƠ ĐỐC (THE CHRISTIAN MEN’S NETWROK)

Tháng 3 21, 2023/0 Comments/in Người Giảng Và Việc Giảng Luận, NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN /by admin
Read more
Page 2 of 7‹1234›»

Đọc nhiều

  • ĐÔI NÉT VỀ CUỘC ĐỜI VÀ THÀNH TỰU CỦA BLAISE PASCAL
  • Mười Lời Cầu Nguyện Cho Năm Mới 2022
  • CHÂN DUNG NGƯỜI NỮ THEO KINH THÁNH
  • “Vết Xe Đổ” Của Các Mục Sư Sa Ngã
  • 14 Sự Thật Đáng Kinh Ngạc Về Các Mục Sư

Mới nhất

  • Tôi Là Con Mục Sư (3 Sai Lầm Mà Các Mục Sư Nên Tránh Khi Nuôi Dạy Con)Tháng 4 27, 2026 - 2:42 chiều
  • NGÀY CHỦ NHẬT CỦA CÁC MỤC SƯTháng 4 17, 2026 - 7:06 sáng
  • LÀM SAO ĐỂ BIẾT CẦN GIẢNG ĐIỀU GÌ THEO JOHN PIPERTháng 4 10, 2026 - 9:40 sáng
  • 13 NGUYÊN TẮC ĐẠO ĐỨC MỤC VỤ THIẾT YẾUTháng 4 6, 2026 - 11:31 chiều
  • THU HÚT ĐÁM ĐÔNG CÓ KHIẾN VIỆC MÔN ĐỒ HÓA TRỞ NÊN KHÓ HƠN KHÔNG?Tháng 3 27, 2026 - 8:53 sáng
Tháng 5 2026
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
« Th4    
© Copyright - Giảng Luận Kinh Thánh - Enfold Theme by Kriesi
  • Facebook
  • Youtube
Scroll to top