Cơ Đốc Nhân Tại Iran Bám Chặt Vào Đức Tin Và Hy Vọng Khi Chứng Kiến Các Cuộc Tấn Công

“Đức tin thúc đẩy tôi tìm kiếm tự do, nhân quyền và công lý,” một tín hữu mới cải đạo chia sẻ.
Sợ hãi xen lẫn hy vọng — đó là tâm trạng chung của các tín hữu Cơ Đốc người Iran khi nói về những gì đang xảy ra tại quê hương họ sau làn sóng tấn công của Hoa Kỳ và Israel.
Một cộng đồng tín hữu Iran hiện đang sinh sống rải rác khắp châu Âu và nhiều nơi khác trên thế giới, cùng thờ phượng trong các Hội Thánh của Đấng Christ. Nhiều người vẫn giữ liên lạc với gia đình và bạn bè ở quê nhà. Họ kể về những cuộc biểu tình chống chính phủ quy mô lớn trong những tuần gần đây — và làn sóng đàn áp dữ dội diễn ra sau đó.
Theo một cách nào đó, những cuộc tấn công hôm thứ Bảy được một số người Iran xem như lời đáp cho sự cầu nguyện của họ, theo chia sẻ với The Christian Chronicle.
Cleddy Varner, thành viên Hội Thánh Hillcrest Church of Christ tại Abilene, Texas, đã hướng dẫn lớp học về Tiệc Thánh cho Hội Thánh Pohlgasse Church of Christ ở Vienna, Áo, năm 2018. Trong số người tham dự có những tín hữu mới được báp-têm từ Iran và Afghanistan.
“Tôi đã trực tiếp nghe từ những người vừa có mặt trên đường phố trong tháng qua, khi lực lượng an ninh chĩa súng vào họ và nổ súng,” Zhale, một tín hữu Cơ Đốc người Iran sống tại Vienna, Áo, chia sẻ. Khi chạy trốn, một số người biểu tình “ngước nhìn lên trời, dò tìm máy bay không người lái và mong chờ sự giúp đỡ.”
Các cuộc tấn công cũng đe dọa đến sinh mạng tại Iran, trong đó có người thân của những tín hữu đang sống xa quê hương.
“Hiện tại cảm xúc thật sự rất rối bời, vì tất cả những người thân yêu đều liên quan, không biết kết cục sẽ ra sao,” Reggy Hiller, thành viên Hội Thánh Pohlgasse Church of Christ tại Áo, nói. Bà nhắc lại cảm xúc của các tín hữu tại Venezuela sau vụ bắt giữ tổng thống Nicolás Maduro ngày 3 tháng 1.
Từ năm 2018, khi làn sóng người tị nạn từ Trung Đông tràn đến châu Âu, Hội Thánh Pohlgasse đã báp-têm hơn 100 người nói tiếng Farsi từ Iran và Afghanistan. Nhiều người có con cái cùng thờ phượng trong hội thánh và tham gia trại thanh niên với những người nhập cư khác, trong đó có trẻ em tị nạn từ Ukraine.
Hiller, con gái của hai giáo sĩ Bob và Ruth Hare, gần đây kết hôn với một người tị nạn Iran. Chồng bà, một nhạc sĩ và giảng viên, được báp-têm năm 2023. Sau khi nghe tin về các cuộc tấn công hôm thứ Bảy, ông quỳ xuống cầu xin Chúa bảo vệ gia đình mình, Hiller kể lại.
Jake và Amanda Haskew phục vụ tại một hội thánh khác ở Vienna, Danube Church of Christ, nơi cũng đã tiếp nhận nhiều tín hữu mới từ Iran trong tám năm qua. Hội thánh này cũng đang cầu nguyện cho sự an toàn và tự do của người dân Iran.
“Với những tin tức mới nhất, nhiều người đang nuôi hy vọng rằng một tương lai hòa bình và tự do có thể đang đến gần,” Jake Haskew nói ngay sau khi có tin các nhân vật chủ chốt trong chính quyền Iran, bao gồm lãnh tụ tối cao Ayatollah Ali Khamenei, đã chết trong các cuộc tấn công.
Câu chuyện của một người Iran
Iran, trước đây gọi là Ba Tư, xuất hiện gần 30 lần trong Kinh Thánh. Si-ru Đại Đế, vua Ba Tư, là người chấm dứt thời kỳ lưu đày kéo dài nhiều thập kỷ của dân Y-sơ-ra-ên dưới tay người Ba-by-lôn. Tiên tri Đa-ni-ên trong Cựu Ước từng phục vụ trong triều đình Ba-by-lôn và Ba Tư. Sách Ê-xơ-tê xoay quanh vua Ba Tư A-suê-ru và hoàng hậu người Do Thái của ông, Ha-đa-sa.
Gần đây hơn, một loạt các vị vua (shah) đã cai trị Iran cho đến năm 1978. Vị vua cuối cùng, Mohammad Reza Pahlavi, tiến hành chương trình hiện đại hóa nhanh chóng được gọi là “Cách mạng Trắng” và xây dựng quan hệ chặt chẽ với Hoa Kỳ. Người Hồi giáo khắp Iran bày tỏ sự bất mãn với lập trường thân phương Tây và chế độ độc đoán của ông, bao gồm cả sự đàn áp khắc nghiệt của lực lượng mật vụ.
Nhà vua, mắc bệnh bạch cầu, đã chạy sang Hoa Kỳ để điều trị y tế, và cuộc Cách mạng Hồi giáo đưa Ayatollah Ruhollah Khomeini lên nắm quyền. Các phần tử cực đoan Iran chiếm giữ đại sứ quán Hoa Kỳ tại Tehran và bắt giữ 52 người Mỹ làm con tin trong 444 ngày, yêu cầu dẫn độ nhà vua về Iran để xét xử.
Zhale sinh ra một năm sau cuộc cách mạng. Cha cô, một thành viên trong quân đội của nhà vua, gần như không dám rời khỏi nhà. Vì lý do an ninh, The Christian Chronicle không tiết lộ đầy đủ tên của cô.
“Những người cách mạng Hồi giáo đã viết khẩu hiệu lên tường nhà chúng tôi, gọi điện thoại đe dọa và cảnh báo rằng cha tôi sẽ bị bắt,” Zhale kể, “thậm chí còn ám chỉ việc bắt cóc hoặc làm hại con cái trong gia đình… Hàng xóm của chúng tôi là những người Hồi giáo cực đoan, và họ xem chúng tôi là taghuti.” Thuật ngữ Ả Rập này chỉ bất cứ điều gì được thờ phượng hoặc tuân theo chống lại Allah.
Trường học của Zhale dạy sự tuân thủ nghiêm ngặt Hồi giáo, “và bất kỳ câu hỏi hay nghi ngờ nào về giáo lý Hồi giáo đều bị kỷ luật hoặc sỉ nhục,” cô nói. “Theo thời gian, Hồi giáo đối với tôi không còn là nguồn bình an mà trở thành áp lực tâm lý, cảm giác tội lỗi và sự đè nén cá nhân.”
Năm 2020, Zhale chuyển đến Ý để học về nhân quyền. Sau đó, cô đi Pháp, Áo và Slovakia, và trở nên thân thiết với các tín hữu Cơ Đốc tại đó.
Năm ngoái, khi đang ở công viên tại Vienna cùng con trai, cô gặp một tín hữu Cơ Đốc người Iran. “Theo thời gian, khi chúng tôi quen biết nhau hơn, tôi nhận thấy chị ấy có tấm lòng rất tử tế, tràn đầy năng lượng và tinh thần tích cực,” Zhale nhớ lại. “Chị ấy luôn mỉm cười, và ở gần chị ấy khiến tôi cảm thấy bình an và hạnh phúc.” Cuối cùng, những cuộc trò chuyện của họ chuyển sang đức tin, và người tín hữu ấy nói với Zhale về khái niệm ân điển.
“Tôi đến với Cơ Đốc Giáo không phải vì hận thù, mà vì hy vọng.”
“Ý tưởng rằng Đức Chúa Trời yêu thương và cứu con người mà không ép buộc, không gieo sợ hãi, cũng không thông qua bạo lực đã đem đến một sự biến đổi sâu sắc trong tôi,” Zhale, người đã chịu báp-têm ngày 30 tháng 4 năm 2025, chia sẻ. “Tôi đến với Cơ Đốc Giáo không phải vì hận thù, mà vì hy vọng.”
Tuy nhiên, cô biết rằng mặc lấy Đấng Christ đồng nghĩa với việc không thể tiếp tục sống dưới chính quyền hiện tại của Iran. Sau khi chịu phép báp-têm, cô nộp đơn xin tị nạn chính trị tại Áo.
“Điều đang dần được chữa lành trong tôi tại đất nước an toàn này có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào nếu tôi quay lại Iran,” cô nói. “Được ở đây không chỉ là một sự lựa chọn — mà là vấn đề sống còn.”
Khi theo dõi tin tức và chờ đợi tin nhắn từ quê nhà, Zhale chia sẻ: “Tôi cầu nguyện cho sự an toàn, hòa bình và phúc lợi của người dân Iran. Đức tin thúc đẩy tôi tìm kiếm tự do, nhân quyền và công lý. Tôi đã thấy đức tin và tự do gắn bó chặt chẽ với nhau. Tôi cầu nguyện cho một Iran an toàn, công bằng và dân chủ, nơi mọi công dân đều có thể tự do sống và thực hành niềm tin của mình.”
Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc
Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc.
Link bài viết gốc: Iranian Christians cling to faith and hope as they witness attacks – The Christian Chronicle





Leave a Reply
Want to join the discussion?Feel free to contribute!