• TRANG CHỦ
  • NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN
  • THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH
  • THƯ VIỆN
    • THƯ VIỆN BÀI GIẢNG
  • GIỚI THIỆU
  • LIÊN HỆ
  • BLOG
  • PODCAST
  • Search
  • Menu
  • TRANG CHỦ
  • NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN
  • THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH
  • THƯ VIỆN
    • THƯ VIỆN BÀI GIẢNG
  • GIỚI THIỆU
  • LIÊN HỆ
  • BLOG
  • PODCAST
Giảng Luận Kinh Thánh
admin

VẠCH TRẦN 6 NGỘ NHẬN SAI LẦM VỀ BÀI GIẢNG

Tháng mười một 26, 2025/0 Comments/in Người Giảng Và Việc Giảng Luận, NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN /by admin

 

Giảng đạo là một trong những nhiệm vụ đòi hỏi rất nhiều đối với người truyền đạt. Bạn không chỉ đơn thuần là “nói chuyện,” mà bạn đang truyền đạt Lời của Đức Chúa Trời — một cách trung tín (theo xác tín của bạn). Và bạn làm điều đó trước những nhóm người có nhiều lựa chọn và nguồn thông tin hơn bất kỳ thời điểm nào trong lịch sử nhân loại. Nên giảng luận không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Thêm vào đó, khi nói đến việc giảng đạo, ai cũng có ý kiến. Kết quả là, các Mục sư nhận được nhiều phản hồi hơn mức cần thiết. Đôi khi hữu ích. Đôi khi thì không.

Vì vậy… tôi muốn vạch trần một số ngộ nhận về bài giảng.

Ngộ nhận 1: Bài giảng phải ngắn vì con người có khả năng tập trung rất thấp.

Ngày nay, người ta cho rằng con người có khả năng tập trung ngắn hơn cả cá vàng (8 giây), nên Mục sư chịu áp lực phải giảng ngắn hơn. Bài giảng dài thường bị xem là lỗi thời. Tôi nghĩ chúng ta đã đặt vấn đề sai cách. Chúng ta nghĩ rằng ngắn thì hấp dẫn hơn, nhưng điều đó không đúng. Bạn có thể giảng ngắn mà vẫn nhàm chán. Hoặc giảng dài nhưng vẫn cuốn hút.

Có độ dài “hoàn hảo” cho bài giảng không? Không hề, 15 phút nhàm chán thì vẫn là quá dài. 40 phút cuốn hút thì vẫn là hấp dẫn.

Phim điện ảnh trung bình không hề ngắn đi. Thực tế, chúng còn dài hơn. Những phần mới nhất của phim Star Wars và Marvel đều kéo dài hơn hai tiếng mà vẫn thành công. Trong thời đại “xem liên tục,” thật nực cười khi nói rằng người ta không thể ngồi nghe một bài giảng 40 phút.

Vấn đề không phải là độ dài. Vấn đề là sự cuốn hút. Bài giảng của bạn không nhất thiết phải ngắn hơn, nhưng chắc chắn phải lôi cuốn.

Ngộ nhận 2: Giảng rõ ràng là giảng “loãng”.

Nhiều Mục sư đã nỗ lực để truyền đạt rõ ràng hơn. Cá nhân tôi nghĩ đó là điều tuyệt vời. Nhưng nhiều người lại nhầm lẫn “rõ ràng” với “loãng.” Giảng “loãng” có tồn tại không? Có. Nhưng giảng rõ ràng không đồng nghĩa với giảng loãng. Nó chỉ đơn giản là rõ ràng.

Giảng rõ ràng không có nghĩa là làm nhẹ đi Phúc Âm. Thực tế, chúng ta đều từng ngồi nghe một bài giảng 45 phút và sau đó một giờ không thể nhớ nổi một điểm nào. Đó là một bài giảng lan man, đầy những tham chiếu mơ hồ và thiếu ứng dụng thực tế. Vì không biết gọi đó là gì, chúng ta thường gọi nó là “sâu.” Nhưng nó không sâu. Nó chỉ rối rắm.

Như bất kỳ mục sư nào cũng biết, để giảng rõ ràng đòi hỏi nhiều kỹ năng và công sức hơn là giảng rối rắm. Đừng chỉ trích một mục sư vì họ giảng rõ ràng. Trong một nền văn hóa ngày càng hậu Cơ đốc giáo, sự rõ ràng là bạn đồng hành, không phải kẻ thù. Điều cuối cùng chúng ta muốn là ai đó rời bỏ Phúc Âm chỉ vì họ chưa bao giờ thật sự nghe thấy nó. Vậy nên hãy giảng rõ ràng.

Ngộ nhận 3. Lập kế hoạch kỹ lưỡng sẽ loại bỏ vai trò của Đức Thánh Linh.

Khi một hội thánh phát triển, nó trở nên có cấu trúc hơn. Đây là điều tốt. Một phần của điều đó là việc chuẩn bị bài giảng diễn ra sớm hơn. Cá nhân tôi thường lên kế hoạch loạt bài giảng trước vài tháng và viết bài giảng trước vài tuần. Điều này giúp đội ngũ làm việc hiệu quả hơn.

Một số người chỉ trích rằng việc chuẩn bị trước loại bỏ sự dẫn dắt của Đức Thánh Linh. Tôi không nghĩ lập luận đó hợp lý. Điều đó ngụ ý rằng Đức Thánh Linh chỉ hiện diện khi bạn hoảng loạn và chưa chuẩn bị, hơn là khi bạn làm việc trước.

Quá nhiều mục sư nói rằng họ “dựa vào Đức Thánh Linh” trong khi thực tế là họ chưa chuẩn bị. Đức Thánh Linh có thể và sẽ hành động từ một tháng trước cũng như vào đêm trước bài giảng. Thực tế, bạn có nhiều thời gian để lắng nghe Ngài hơn khi chuẩn bị sớm, thay vì vội vã vào tối thứ Bảy.

Chuẩn bị trước không có nghĩa là bạn không thể thay đổi phút cuối. Nhưng đội ngũ của bạn và hội thánh sẽ biết ơn khi bạn bước lên bục giảng với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tâm trí an tịnh.

Ngộ nhận 4. Đánh giá bài giảng dựa trên việc bạn cảm thấy mình làm có tốt không.

Tôi từng là một “người nghiện biểu diễn.” Trong những năm đầu giảng đạo, tôi ám ảnh với việc “Mình giảng có hay không.” Điều đó khiến tôi đặt ra những câu hỏi như:

• Mọi người có thích mình không?

• Họ có thấy mình vui vẻ không?

• Họ có nghĩ mình là một nhà truyền đạt xuất sắc… hay chỉ bình thường? Nhưng đó là dấu hiệu của sự bất an và ái kỷ. Một bộ câu hỏi tốt hơn sẽ là:

• Bài giảng có truyền đạt trung tín với Kinh Thánh không?

• Nó có kết nối với người nghe không?

• Người nghe có đáp ứng với những câu chuyện hoặc lời nói vui hay không?

• Bài giảng có giúp ích cho ai không? Như thế nào?

• Làm sao tôi có thể phát triển hơn với tư cách là một người truyền đạt?

Những câu hỏi ban đầu quá tập trung vào bản thân tôi, thay vì nội dung và khán giả. Hãy tập trung vào Đấng Christ và khán giả của bạn. Khi bạn quên bản thân mình trong vai trò người truyền đạt, bạn sẽ tìm thấy chính mình.

Ngộ nhận 5. Giảng theo chủ đề không phải là giảng trung tín

Một số người cho rằng chỉ có giảng giải Kinh Thánh theo từng câu mới là trung tín. Tôi nghĩ giảng giải kinh có thể rất tuyệt vời. Nhưng nếu theo tiêu chuẩn đó, thì chính Chúa Giê-su đã “thất bại.” Ngài là người hiểu biết Kinh Thánh hơn bất kỳ ai từng sống. Nhưng cách giảng chính của Ngài không phải là giải nghĩa từng câu Cựu Ước. Ngài kể chuyện. Ngài kết nối với con người. Ngài giải quyết những vấn đề trong đời sống họ.

Giảng theo chủ đề không phải là cách duy nhất, nhưng là một cách hữu ích. Người giảng có trách nhiệm đề cập đến những vấn đề trọng yếu trong đức tin và Kinh Thánh. Nếu muốn tiếp cận người chưa tin, một cách hiệu quả là trình bày điều họ cần biết trong bối cảnh điều họ muốn biết.

Ví dụ, nếu muốn giảng về tình yêu theo Kinh Thánh, hãy tiếp cận từ góc độ các mối quan hệ, hôn nhân, chia tay… Như vậy, bạn vừa truyền đạt điều họ cần, vừa thu hút họ bằng điều họ quan tâm. Đó không phải là thiếu trung tín. Đó là hiệu quả.

Ngộ nhận 6. Người nghe có nhiệm vụ đánh giá dựa trên những gì họ nhận được từ bài giảng.

Những nhà phê bình — ai mà không biết. Chúng ta đều là những nhà phê bình. Quá nhiều lần tôi nghe để đánh giá sứ điệp hơn là để tiếp nhận thông điệp. Và đó là bởi vì đâu đó trên hành trình, nhiều người trong chúng ta đã tin vào một sự dối trá rằng chúng ta cần đánh giá một hội thánh dựa trên những gì mình nhận được từ hội thánh. Nhưng thái độ đó thì không phải là tinh thần Cơ đốc mà là của chủ nghĩa tiêu dùng. Bạn nhận được từ một bài giảng đúng bằng những gì bạn đặt vào nó:

• Hãy tập trung.

• Hãy lắng nghe.

• Hãy tìm kiếm Đức Chúa Trời.

• Hãy xưng nhận.

• Hãy áp dụng.

Nếu bạn không tìm thấy điều gì để áp dụng từ một bài giảng, thì có thể là vì bạn chưa đặt đủ nỗ lực vào nó.

Cuối cùng, tôi cần nhớ rằng sự chỉ trích là một dạng kiêu ngạo lười biếng. Nếu tất cả những gì tôi làm chỉ là phê bình một bài giảng, điều đó có nghĩa: “Tôi bỏ ra 1/100 công sức của bạn, nhưng tôi đã làm tốt hơn bạn.” Nếu bạn thực sự có thể làm tốt hơn đến vậy, thì hãy làm đi.

Bạn đã chuẩn bị bài giảng của mình. Bạn sẵn sàng cho Chúa nhật… Hay chưa? Yếu tố số một mà người ta tìm kiếm ở một hội thánh chính là chất lượng của việc giảng dạy. Thực tế, có đến 86% người chọn Hội Thánh dựa trên điều đó.

Tác giả : Carey Nieuwhof

Đôi điều về tác giả:

Carey Nieuwhof là một tác giả về lãnh đạo có sách bán chạy, diễn giả, người dẫn podcast, cựu luật sư và người sáng lập Hội thánh. Ông là người dẫn một trong những podcast về lãnh đạo có ảnh hưởng nhất hiện nay, và nội dung trực tuyến của ông được các nhà lãnh đạo trên toàn thế giới truy cập hơn 1,5 triệu lần mỗi tháng. Ông diễn thuyết với các nhà lãnh đạo khắp nơi về lãnh đạo, sự thay đổi và phát triển cá nhân.

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc.

Link bài viết gốc: BUSTED: 6 Sermon and Preaching Myths That Aren’t True – CareyNieuwhof.com

admin

3 LẦM TƯỞNG VỀ NUÔI DẠY CON TRẺ MÀ TẤT CẢ CHÚNG TA ĐỀU DỄ MẮC PHẢI

Tháng mười một 19, 2025/0 Comments/in THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH, Thần Học Và Đời Sống Hội Thánh /by admin

Đức Chúa Trời phán dạy mỗi người trong chúng ta rằng, chúng ta mang trọng trách phải nuôi dạy con cái một cách trung tín, và mục đích tối hậu là dưỡng dục con cái trở thành những bạn đồng môn với chúng ta trong Đấng Christ. Qua Lời Ngài, Ngài chỉ dẫn chúng ta cách thực hiện nhiệm vụ đầy cam go thử thách này. Tuy nhiên, ngay cả khi Đức Chúa Trời đặt ra thách thức và ban cho sự hướng dẫn, Ngài không hề đưa ra lời đảm bảo nào về kết quả. Ngài không ban cho một công thức chắc chắn nào để lúc nào cũng tạo ra những đứa trẻ khỏe mạnh, ngoan ngoãn và được cứu rỗi.

Khi các bậc phụ huynh Cơ Đốc nuôi dạy con cái trong sự kỷ luật và khuyên bảo của Chúa , chúng ta rất dễ bị cám dỗ để tin vào những lầm tưởng nguy hại về việc mình đang làm và cách thức thực hiện. Tôi đã được giúp đỡ và thách thức theo một cách hoàn toàn mới khi đối diện với những lầm tưởng này, cũng như những chân lý đánh đổ chúng, trong cuốn sách The Disciple-Making Parent (Cha Mẹ Môn Đệ Hoá) của tác giả Chap Bettis.

Kết Quả Luôn Được Đảm Bảo

Lầm tưởng #1: Một môi trường hoàn hảo sẽ đảm bảo con cái tôi theo Chúa.

Tôi chưa bao giờ nghe ai tuyên bố thẳng thừng về lầm tưởng này, nhưng tôi đã trò chuyện với hàng trăm người có niềm tin thực tế vào nó. Bản thân tôi cũng phải chiến đấu chống lại tư tưởng này trong suốt 17 năm làm cha. Thật quá dễ dàng để giản lược việc làm cha mẹ thành một phương pháp và tìm kiếm một quy trình từng bước nhằm đảm bảo kết quả chúng ta mong muốn. Nhiều tác giả và những người được xưng là chuyên gia rất sẵn lòng chiều theo lầm tưởng này bằng cách cung cấp và hứa hẹn về phương pháp luận của họ. Tuy nhiên, ngay cả khi thừa nhận tính hữu ích của các phương pháp, chúng ta phải khước từ sự tôn sùng tuyệt đối đối với chúng. “Môn đồ hóa con cái trong đức tin không phải là việc kết hợp đúng các nguyên liệu và môi trường phù hợp để đảm bảo tạo ra một người trưởng thành tin kính.” Việc làm cha mẹ không giống như nướng một chiếc bánh hay lắp ráp một món đồ nội thất IKEA theo quy trình máy móc. Đức Chúa Trời không ban cho chúng ta sự đảm bảo đó.

Sự Thật #1: Bạn không thể kiểm soát con cái mình.

Con trẻ là “những thực thể đạo đức độc lập được tạo dựng theo hình ảnh của Đức Chúa Trời. Chúng có những sự lựa chọn thực sự phải đưa ra.” Chúng ta có thể dạy dỗ, dẫn dắt và nài xin, nhưng chúng ta không thể kiểm soát. Nhờ ân điển của Chúa, một số người con trổi hơn hẳn cha mẹ mình về lòng tin kính và ân sủng; nhưng trong sự quan phòng đầy mầu nhiệm của Đức Chúa Trời, một số khác lại hoàn toàn khước từ di sản đức tin mà cha mẹ chúng nỗ lực để lại. “Công việc của chúng ta là chu toàn một cách trung tín những bổn phận mà Chúa đã giao phó, và phó thác kết quả vào tay Ngài. Mục tiêu của chúng ta không phải là làm cha mẹ ‘thành công’ theo nghĩa đen, mà là làm cha mẹ ‘trung tín’.” Đây là một chân lý ngọt ngào và đầy sự giải phóng.

Con Cái Là Cuộc Sống Của Tôi

Lầm tưởng #2: Mục tiêu tối hậu của đời sống Cơ Đốc nhân của tôi là khiến con cái đi theo Chúa.

Một số bậc phụ huynh cần một lời nhắc nhở nhẹ nhàng (hoặc nghiêm khắc) rằng nhiệm vụ chính yếu của việc nuôi dạy con cái không thuộc về hội thánh, các mục sư hay các chương trình, mà thuộc về chính cha mẹ. Nhưng ở thái cực bên kia là những bậc cha mẹ sẵn sàng làm bất cứ điều gì—bất cứ điều gì!—vì sự an lành thuộc linh của con cái họ. “Họ sẵn sàng hy sinh bước đường đồng đi với Chúa, sức khỏe cảm xúc và thậm chí cả hôn nhân của mình vì con cái.” Tất nhiên, đây là sự chuyển dịch mang tính thần tượng hóa, từ việc thờ phượng Chúa Giê-su sang thờ phượng con cái. Đây là lối sống lấy con cái làm trung tâm thay vì lấy Tin Lành làm trung tâm… Điều tưởng chừng như giúp ích cho con cái thực ra sẽ gây hại cho cả chúng lẫn chúng ta.

Sự Thật #2: Bạn không nên biến việc có những đứa con Cơ Đốc hoàn hảo thành một thần tượng.

Thần tượng là những điều tốt đẹp (như con cái!) nhưng lại bị biến thành những điều tối thượng, và đó là một điều tồi tệ. Là cha mẹ, chúng ta cần đảm bảo rằng mình không yêu con cái hơn Chúa Giê-su. Chúng ta không thể yêu chúng hơn yêu người bạn đời của mình. Chúng ta phải cảnh giác để không tìm kiếm giá trị bản thân nơi con cái. Cha mẹ không được đánh giá chính mình thông qua con cái. “Giống như những vòng tròn đồng tâm, ưu tiên hàng đầu của tôi là bước đi mật thiết với chính Chúa. Kế đến, người bạn đời là ưu tiên tiếp theo. Con cái tôi xếp sau đó, rồi đến gia đình hội thánh và thế giới.” Việc sắp xếp thứ tự ưu tiên đúng đắn cho con cái sẽ mang lại một kết quả quan trọng: “Khi các con tôi nhận ra rằng tôi yêu Chúa Giê-su hơn yêu chúng, chúng sẽ nhận thức được vị trí của mình trong trật tự của vũ trụ.”

Tất Cả Phụ Thuộc Vào Tôi

Lầm tưởng #3: Tất cả đều phụ thuộc vào tôi!

Quá nhiều bậc cha mẹ tự cô lập mình, đôi khi theo nghĩa đen và đôi khi về mặt cảm xúc. Họ rút lui khỏi các mối quan hệ và “đơn thương độc mã” tự làm một mình, nghĩ rằng việc làm cha mẹ là một hành trình đơn độc. Mặc dù tôi không biết bất kỳ phụ huynh nào thực sự thốt ra lời tuyên bố này, nhưng có rất nhiều người đang sống như thể điều đó là sự thật.

Sự Thật #3: Bạn không thể làm điều này một mình.

Mặc dù chúng ta phải khẳng định rằng trọng tâm chủ đạo của việc nuôi dạy con cái là cha mẹ môn đồ hóa con cái mình, nhưng vẫn cần cả một hội thánh để nuôi dạy một đứa trẻ. Cha mẹ và con cái đều cần hội thánh địa phương như nhau. Hội thánh địa phương đóng vai trò không thể thay thế: “cung ứng những người khác để công bố Tin Lành một cách rõ ràng, những tấm gương tốt để ảnh hưởng đến con cái chúng ta, sự nuôi dưỡng từ Kinh Thánh, sự khích lệ cầu nguyện, một nơi để phục vụ, và những người bạn tốt để khích lệ con cái chúng ta trong bước đường theo Chúa. Điều tốt nhất bạn có thể làm cho linh hồn của con mình là tham gia tích cực vào một cộng đồng hội thánh rao giảng Tin Lành và sống đời sống bày tỏ Tin Lành.”

Sự thật là ngay cả môi trường hoàn hảo cũng không đưa ra sự đảm bảo nào về việc nuôi dạy con cái thành công, rằng việc nuôi dạy nên những đứa con tin kính không phải là mục tiêu tối hậu của đời bạn, và rằng bạn phải nương dựa vào những người khác trong việc nuôi dạy con mình. Như vậy tốt hơn rất, rất nhiều. Điều này giải phóng chúng ta để sử dụng các phương tiện và phương pháp mà không phải gánh chịu ách kìm kẹp của những kỳ vọng bất khả thi và mang tính thần tượng hóa.

Tác giả: Tim Challies

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc.

Link bài viết gốc: https://www.challies.com/articles/3-parenting-myths-every-parent-is-tempted-to-believe/

admin

LÀM THẾ NÀO ĐỂ NHÓM NHỎ HOẠT ĐỘNG HIỆU QUẢ MỌI NƠI

Tháng mười một 15, 2025/0 Comments/in THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH, Thần Học Và Đời Sống Hội Thánh /by admin

Các hội thánh thuộc mọi quy mô và truyền thống từ lâu đã sử dụng nhóm nhỏ như một cách để xây dựng cộng đồng và phát triển môn đồ hóa. Dù được gọi là nhóm tế bào, nhóm đời sống hay nhóm thông công tại gia, những buổi nhóm này tạo điều kiện cho tín hữu kết nối sâu sắc hơn so với các buổi nhóm sáng Chủ Nhật. Tuy nhiên, một câu hỏi thường xuyên được đặt ra: làm sao để các nhóm này thành công trong những bối cảnh, nền văn hóa và môi trường khác nhau? Tin vui là với sự hoạch định chu đáo và khả năng thích ứng, các nhóm nhỏ hiệu quả (đôi khi gọi là “nhóm tế bào”) có thể phát triển mạnh mẽ gần như ở bất kỳ nơi đâu.

Nhóm Nhỏ Hiệu Quả Có Thể Hoạt Động Mọi Nơi

Sức mạnh của nhóm nhỏ nằm ở khả năng đáp ứng những nhu cầu phổ quát của con người. Con người ở khắp nơi đều khao khát sự thuộc về, những cuộc trò chuyện và sự trưởng thành chung. Nhóm nhỏ hiệu quả cung cấp không gian an toàn để đặt câu hỏi, chia sẻ gánh nặng và cùng nhau vui mừng với những người đang bước đi trên hành trình đức tin. Khác với các buổi nhóm lớn có thể khiến người tham dự cảm thấy xa lạ, nhóm tế bào mang lại sự gần gũi và trách nhiệm lẫn nhau. Chính nền tảng mối quan hệ này giúp nhóm nhỏ có thể chuyển giao giữa các nền văn hóa và bối cảnh hội thánh khác nhau. Nguyên tắc thì vẫn giữ nguyên, dù hình thức có thể thay đổi.

Bắt Đầu Bằng Việc Hiểu Rõ Bối Cảnh

Bước đầu tiên để xây dựng nhóm nhỏ hiệu quả trong bất kỳ môi trường nào là hiểu rõ bối cảnh. Ở một số nền văn hóa, việc nhóm tại nhà là điều tự nhiên, trong khi ở nơi khác, việc gặp gỡ tại các địa điểm trung lập như quán cà phê hoặc hội trường cộng đồng lại tạo cảm giác thoải mái hơn. Tại các đô thị nơi lịch trình dày đặc, nhóm có thể cần họp trực tuyến hoặc rút ngắn thời lượng. Ở vùng nông thôn, nhóm gia đình mở rộng có thể thực tế hơn so với nhóm theo khu phố. Mục tiêu không phải là áp đặt một mô hình duy nhất mà là định hình nhóm theo nhịp sống của những người mà nhóm phục vụ.

Sự linh hoạt này cũng áp dụng cho quy mô nhóm. Trong khi nhiều hội thánh hướng đến nhóm từ tám đến mười hai người, thì ở một số nơi, nhóm nhỏ từ ba đến năm người lại bền vững hơn, còn ở nơi khác, nhóm đông hơn quanh một bữa ăn lại phù hợp hơn. Việc hiểu rõ bối cảnh đảm bảo rằng nhóm tế bào không chỉ là bản sao từ nơi khác mà được thiết kế để phát triển tại nơi nó được gieo trồng.

Trang Bị và Hỗ Trợ Người Lãnh Đạo

Lãnh đạo là một trong những yếu tố quan trọng nhất ảnh hưởng đến sức khỏe của nhóm nhỏ. Một người lãnh đạo được đào tạo tốt và có tấm lòng chăm sóc có thể tạo nên sự khác biệt giữa một cộng đồng phát triển và một nhóm đang chật vật. Người lãnh đạo hiệu quả không nhất thiết phải là người hướng ngoại hay có kiến thức thần học sâu rộng; họ là những người điều phối biết cách dẫn dắt cuộc trò chuyện, giữ Chúa Giê-xu làm trung tâm và tạo môi trường an toàn để mọi người cởi mở.

Các Hội Thánh có thể giúp nhóm nhỏ hoạt động hiệu quả ở bất kỳ đâu bằng cách đầu tư vào việc phát triển người lãnh đạo. Điều này bao gồm đào tạo kỹ năng điều phối, cung cấp tài liệu học Kinh Thánh và cầu nguyện, cũng như xây dựng hệ thống trách nhiệm và khích lệ. Khi người lãnh đạo cảm thấy được hỗ trợ thay vì bị cô lập, họ sẽ có khả năng duy trì nhóm lâu dài hơn.

Tập Trung Vào Mối Quan Hệ, Không Chỉ Là Nội Dung

Một trong những sai lầm lớn nhất mà các hội thánh thường mắc phải là xem nhóm tế bào như một chương trình giảng dạy thay vì một môi trường xây dựng mối quan hệ. Dù việc học Kinh Thánh và thảo luận là quan trọng, nhưng chúng nên phục vụ mục tiêu lớn hơn là xây dựng cộng đồng chân thật. Trong thực tế, điều này có nghĩa là tạo không gian cho trò chuyện, cầu nguyện và chia sẻ cuộc sống. Một nhóm tốt là nhóm cân bằng giữa nội dung có cấu trúc và việc xây dựng mối quan hệ một cách tự nhiên.

Trên khắp các nền văn hóa và bối cảnh, chính sự tập trung vào mối quan hệ này làm cho nhóm nhỏ trở nên hiệu quả. Khi các thành viên cảm thấy được thấu hiểu và quan tâm thật sự, họ sẽ có xu hướng gắn bó lâu dài và mời người khác tham gia. Nội dung có thể thay đổi—có nhóm theo giáo trình bài giảng, có nhóm học theo chủ đề hoặc thảo luận mở—nhưng chính mối quan hệ là yếu tố giúp nhóm phát triển.

Vượt Qua Những Rào Cản Thường Gặp

Mỗi bối cảnh đều có những thách thức riêng đối với nhóm nhỏ. Ở thành phố đông đúc, thời gian là điều hiếm hoi. Ở vùng quê, khoảng cách địa lý là một trở ngại. Ở một số nền văn hóa, việc mở cửa nhà riêng có thể gây khó chịu. Tuy nhiên, không có rào cản nào là không thể vượt qua. Những giải pháp sáng tạo giúp nhóm thích nghi. Các nền tảng kỹ thuật số cho phép nhóm họp trực tuyến khi việc gặp mặt trực tiếp không khả thi. Việc luân phiên tổ chức tại nhà các thành viên giúp giảm gánh nặng cho một gia đình. Những buổi nhóm ngắn gọn, tập trung có thể phù hợp hơn với người có lịch trình bận rộn.

Điều quan trọng là lắng nghe nhu cầu của các thành viên và định hình nhóm theo đó. Khi những rào cản được thừa nhận thay vì bị bỏ qua, các giải pháp thường sẽ xuất hiện, giúp nhóm phát triển bất chấp những khó khăn.

Giữ Vững Sứ Mệnh Là Trọng Tâm

Nhóm nhỏ không chỉ là nơi thông công; nhóm nhỏ là môi trường môn đồ hóa và thực thi sứ mệnh. Những nhóm chỉ tập trung vào bên trong dễ trở nên trì trệ, trong khi những nhóm có cầu nguyện cho người khác, phục vụ và tiếp cận cộng đồng thì luôn sống động. Dù ở bối cảnh nào, nhóm sẽ phát triển khi các thành viên được khích lệ sống đức tin vượt ra ngoài buổi nhóm. Sự tập trung hướng ra bên ngoài giúp nhóm tránh trở thành một nhóm khép kín và đảm bảo rằng nhóm là chất xúc tác cho sự phát triển của chức vụ rộng lớn hơn.

Làm Nhóm Nhỏ Hoạt Động Mọi Nơi

Khả năng thích ứng là một trong những điểm mạnh nhất của nhóm nhỏ. Bằng cách bắt đầu với sự hiểu biết về bối cảnh, trang bị người lãnh đạo, ưu tiên mối quan hệ, vượt qua rào cản và giữ vững sứ mệnh, các Hội Thánh có thể đảm bảo rằng nhóm nhỏ sẽ phát triển trong bất kỳ môi trường nào. Dù là trong căn hộ giữa thành phố nhộn nhịp, làng quê yên bình, không gian trực tuyến hay ngôi nhà vùng ngoại ô, những nguyên tắc nền tảng của nhóm tế bào vẫn không thay đổi: cộng đồng chân thật, môn đồ hóa có chủ đích và sứ mệnh chung.

Về bản chất, nhóm nhỏ không phải là một chương trình để triển khai mà là một lối sống dành cho những tín hữu khao khát được trưởng thành cùng nhau. Khi các hội thánh nắm bắt được tầm nhìn này, họ sẽ nhận ra rằng nhóm nhỏ thực sự có thể hoạt động ở bất kỳ nơi đâu.

Nguồn: Churchleaders.com

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc

Link bài viết gốc: How to Make Small Groups Work Anywhere

admin

TÁC ĐỘNG ĐẾN THẾ HỆ TRẺ: 8 DẤU HIỆU CỦA MỘT MỤC VỤ THANH THIẾU NIÊN PHÁT TRIỂN MẠNH MẼ

Tháng mười một 12, 2025/0 Comments/in Thần Học Và Đời Sống Hội Thánh, THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH /by admin

Mục vụ Giới Trẻ của bạn có đang thật sự chạm đến và biến đổi đời sống của các thanh thiếu niên hay không? Liệu những nỗ lực của bạn có đang tạo ra sự thay đổi rõ ràng, thực chất nào không? Và nếu có, làm thế nào để bạn có thể duy trì và phát huy điều này?

Với tư cách là người lãnh đạo ban thanh niên, bạn chuẩn bị bài học, lên kế hoạch tổ chức sự kiện, dẫn dắt trò chơi và cầu nguyện cho các em. Tuy nhiên, đôi lúc bạn có thể tự hỏi liệu có sự biến đổi thật sự nào đang diễn ra hay không. Câu trả lời là “Có”, Đức Chúa Trời luôn hành động—ngay cả khi chúng ta không thấy kết quả ngay lập tức. Những dấu hiệu dưới đây chính là lời nhắc nhở rằng mục vụ của bạn liệu có đang kết quả hay không.

8 Dấu Hiệu Cho Thấy Bạn Đang Tác Động Đến Đời Sống Giới Trẻ

Dưới đây là 8 dấu hiệu cho thấy mục vụ của bạn đang chạm đến thế hệ trẻ. Cùng với những gợi ý giúp bạn duy trì đà tăng trưởng này trong công tác của mình.

1. Các em thanh thiếu niên gắn bó với Lời Chúa.

Dấu hiệu: Các em không chỉ ngồi nghe một cách thụ động trong giờ học Kinh Thánh. Các em đặt câu hỏi và áp dụng Lời Chúa vào đời sống. Hơn nữa, các em còn chủ động đề cập đến các chủ đề thuộc linh bên ngoài các buổi nhóm. Thậm chí các em còn bắt đầu tự đọc Kinh Thánh tại nhà.

Cách duy trì và phát huy: Khuyến khích việc đọc Kinh Thánh đều đặn bằng cách cung cấp cho các em những công cụ hỗ trợ như lịch đọc Kinh Thánh, phương pháp ghi chép nhật ký, hoặc các ứng dụng đọc Kinh Thánh. Tuyên dương những em chia sẻ sự hiểu biết của mình từ Lời Chúa, và đặt Kinh Thánh làm nền tảng trung tâm cho mỗi buổi nhóm—chứ không phải chỉ là một phần thêm thắt vội vã.

2. Cầu nguyện trở thành một phản xạ tự nhiên.

Dấu hiệu: Thay vì ngượng ngùng và cảm thấy lúng túng khi được mời cầu nguyện, các em chủ động và sẵn lòng cất lời. Các em bắt đầu cầu thay cho nhau, chứ không chỉ cho những nhu cầu của riêng mình.

Cách duy trì và phát huy: Dạy các phương thức cầu nguyện khác nhau. Tạo cơ hội cho các em cầu nguyện lớn tiếng theo cặp hoặc trong các nhóm nhỏ. Hãy làm gương cho các em bằng đời sống cầu nguyện chân thành, xuất phát từ tấm lòng thay vì cố gắng trau chuốt làm cho lời cầu nguyện trở nên hoàn hảo.

3. Các em mời bạn bè và bạn học cùng tham gia.

Dấu hiệu: Không phải vì những chương trình hoành tráng mà nhóm thanh thiếu niên của bạn phát triển. Mà chính là do các em mời bạn bè tham gia. Khi các em cảm nhận được sự tươi mới và quyền năng về công việc mà Đức Chúa Trời đang làm, các em muốn chia sẻ điều đó với những người xung quanh.

Cách duy trì và phát huy: Tạo ra một không khí chào mừng và thân thiện để những người mới cảm thấy được đón nhận. Huấn luyện các em tín hữu nòng cốt trở thành những “người tiếp đón”, có ý thức chủ động tìm kiếm và ngồi cùng những người mới đến lần đầu. Lên kế hoạch tổ chức các sự kiện giúp các em dễ dàng mời bạn bè cùng tham gia.

4. Phục vụ trở thành lối sống.

Dấu hiệu: Các em tích cực phục vụ người khác, từ việc tham gia những dự án của Hội Thánh, hay các hoạt động cộng đồng cho đến những hành động tử tế ngẫu nhiên. Việc phục vụ trở thành hành động tự nhiên xuất phát từ đức tin, chứ không còn là nghĩa vụ bó buộc.

Cách duy trì và phát huy: Kết hợp các cơ hội phục vụ lớn và nhỏ. Ví dụ, một tuần, có thể các em viết những thiệp khích lệ. Tháng tiếp theo thì tham gia tình nguyện tại các điểm phân phát thực phẩm. Sau mỗi trải nghiệm, cùng nhau thảo luận, chia sẻ cảm nhận để giúp các em kết nối trải nghiệm của mình với lời kêu gọi của Chúa Giê-xu trong việc yêu thương người lân cận.

5. Sự thờ phượng xuất phát từ tấm long.

Dấu hiệu: Giờ thờ phượng không chỉ đơn thuần là hát theo lời bài hát. Dù không phải ai cũng hát hay như ca sĩ, các em vẫn dốc lòng ca ngợi và cất cao tiếng hát. Thờ phượng không còn gói gọn trong Hội Thánh mà lan tỏa vào đời sống hằng ngày.

Cách duy trì và phát huy: Luân phiên các phong cách thờ phượng. Kết hợp với tháp canh cầu nguyện, những lời chứng về đức tin, và các yếu tố sáng tạo khác.

6. Sự tăng trưởng thể hiện qua cả số lượng và hành động.

Dấu hiệu: Bạn nhận thấy sự tăng trưởng trong phẩm chất của các em—lòng nhân từ, sự kiên nhẫn, và khả năng tự chủ. Các em biết xin lỗi khi làm tổn thương ai đó, sẵn lòng tha thứ, và có thể nói về đức tin một cách tự nhiên, dạn dĩ ở trường học hay trong gia đình.

Cách duy trì và phát huy: Khen ngợi sự tăng trưởng thuộc linh cũng như sự tăng trưởng về số lượng. Khi các em thể hiện phẩm chất giống như Đấng Christ, hãy khẳng định và khích lệ các em. Chia sẻ những câu chuyện về sự biến đổi, và nhấn mạnh rằng Đức Chúa Trời đo lường sự thành công khác với thế gian.

7. Các em xem Hội Thánh là cộng đồng của mình.

Dấu hiệu: Các em cũng tham gia vào các hoạt động chung của Hội Thánh. Các em phục vụ trong mục vụ thiếu nhi, tham gia ban hát thờ phượng, và phục vụ bên cạnh những tín hữu trưởng thành khác.

Duy trì và phát huy: Kết nối giữa nhóm thanh niên và toàn thể Hội Thánh. Khuyến khích mối quan hệ cố vấn giữa các thế hệ để các em không chỉ xây dựng mối quan hệ với bạn bè đồng trang lứa mà còn với những người trưởng thành trong đức tin.

8. Người lãnh đạo thanh niên và những người hầu việc Chúa thấy bông trái trong chính đời sống mình.

Dấu hiệu: Một mục vụ giới trẻ có sức ảnh hưởng cũng biến đổi cả những người lãnh đạo. Những thành viên hầu việc Chúa cảm thấy được tăng trưởng trong sự gần gũi hơn với Chúa và được làm mới lại mục đích sống. Việc phục vụ khiến họ được tiếp thêm năng lượng thay vì làm họ kiệt sức.

Duy trì và phát huy: Quan tâm đến đội ngũ lãnh đạo bằng cách khích lệ họ nghỉ ngơi, cầu nguyện, và dưỡng linh. Tổ chức các buổi gặp gỡ định kỳ giữa những người hầu việc Chúa để ghi nhận những thành quả và chia sẻ những gánh nặng. Nhắc nhở đội ngũ của bạn rằng ảnh hưởng của họ vượt xa những gì họ nhận thấy.

Mục vụ thanh thiếu niên không phải lúc nào cũng bùng nổ với kết quả rực rỡ, hay ngoạn mục. Nó giống như việc gieo trồng, tưới nước, và chăm bón những hạt giống một cách kiên trì theo thời gian. Khi bạn nhận thấy 8 dấu hiệu này, hãy vui mừng và tôn vinh Đức Chúa Trời vì Ngài đang dùng bạn để ảnh hưởng đến thế hệ trẻ!

Và khi bạn không chắc chắn hay chưa thấy kết quả rõ ràng, hãy cứ tiếp tục dạy dỗ, cầu nguyện và yêu thương các em. Hãy ghi nhớ lời của Sứ đồ Phao-lô trong 1 Cô-rinh-tô 15:58: “Vậy, hỡi anh em yêu dấu của tôi, hãy vững vàng, chớ rúng động, hãy làm công việc Chúa cách dư dật luôn, vì biết rằng công khó của anh em trong Chúa chẳng phải là vô ích đâu.”

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm của bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc.

Link bài viết gốc: https://churchleaders.com/youth/2135755-impact-young-lives.html

admin

GIẢI QUYẾT MÂU THUẪN TRONG NHÓM NHỎ: TỪ BẤT ĐỒNG ĐẾN MỐI QUAN HỆ SÂU SẮC HƠN

Tháng mười một 10, 2025/0 Comments/in Thần Học Và Đời Sống Hội Thánh, THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH /by admin

Mỗi nhóm nhỏ đều bắt đầu với hy vọng xây dựng tình bạn, đức tin và cộng đồng. Tuy nhiên, ngay cả trong những nhóm tận tâm nhất, mâu thuẫn cũng sẽ xuất hiện. Sự khác biệt về tính cách, quan điểm đa dạng hoặc những hiểu lầm có thể tạo ra căng thẳng. Tin tốt là mâu thuẫn trong nhóm nhỏ không nhất thiết phải chia rẽ—mà có thể chính là công cụ Đức Chúa Trời dùng để củng cố mối quan hệ và phát triển đức tin.

Vì Sao Có Mâu Thuẫn Trong Nhóm Nhỏ?

Bất cứ khi nào con người thường xuyên tụ họp và chia sẻ một cách cởi mở, sự khác biệt chắc chắn sẽ xuất hiện. Một thành viên có thể chiếm ưu thế trong cuộc trò chuyện, người khác lại dè dặt hơn, và một số có thể bất đồng trong cách hiểu Kinh Thánh hoặc định hướng của nhóm. Những khoảnh khắc này có thể gây khó chịu, nhưng cũng là cơ hội để thể hiện ân điển và trưởng thành.

Gia-cơ nhắc nhở chúng ta: “Mọi người đều phải mau nghe, chậm nói, chậm giận” (Gia-cơ 1:19). Mâu thuẫn không nhất thiết là dấu hiệu của sự thất bại; đó là một phần bình thường trong cộng đồng con người, có thể giúp rèn luyện cả cá nhân lẫn tập thể.

Cách Người Lãnh Đạo Giải Quyết Mâu Thuẫn Trong Nhóm Nhỏ

Tạo Môi Trường An Toàn:

Nền tảng của việc giải quyết mâu thuẫn là sự an toàn. Các thành viên trong nhóm cần biết rằng họ có thể chia sẻ một cách trung thực mà không sợ bị chế giễu hay bác bỏ. Một cách đơn giản để xây dựng môi trường này là thiết lập các nguyên tắc nhóm ngay từ đầu, chẳng hạn như tôn trọng ý kiến khác biệt và giữ bí mật thông tin.

Khi các thành viên cảm thấy an toàn, họ sẽ có xu hướng bày tỏ mối quan tâm một cách lành mạnh, thay vì để sự bực bội tích tụ trong im lặng.

Lắng Nghe Trước Khi Phản Ứng:

Mâu thuẫn thường leo thang vì không ai cảm thấy được lắng nghe. Cả người lãnh đạo và thành viên đều có thể làm dịu căng thẳng bằng cách thực hành lắng nghe tích cực. Lặp lại những gì bạn nghe được, đặt câu hỏi làm rõ và tránh vội vàng kết luận.

Ví dụ, nếu hai thành viên bất đồng về tốc độ học Kinh Thánh, người lãnh đạo có thể nói: “Tôi nghe rằng bạn muốn đi sâu vào từng đoạn, và tôi cũng nghe rằng bạn đánh giá cao việc tiến nhanh hơn. Hãy cùng thảo luận cách cân bằng cả hai nhu cầu.”

Giải Quyết Vấn Đề Sớm:

Những bực bội nhỏ, nếu không được nói ra, có thể phát triển thành vấn đề lớn hơn. Người lãnh đạo khôn ngoan sẽ giải quyết vấn đề ngay khi nhận thấy. Điều này không có nghĩa là chỉ trích gay gắt, mà là mời gọi cuộc trò chuyện chân thành. Một câu hỏi nhẹ nhàng như: “Bạn cảm thấy các buổi thảo luận của chúng ta như thế nào?” có thể mở ra cơ hội để các thành viên chia sẻ điều đang khiến họ khó chịu.

Mô Hình Kinh Thánh Về Việc Giải Quyết Mâu Thuẫn:

Kinh Thánh đưa ra những ví dụ về mâu thuẫn trong hội thánh đầu tiên. Phao-lô và Ba-na-ba đã có một cuộc tranh luận gay gắt về việc có nên đưa Giăng Mác đi truyền giáo hay không, dẫn đến việc họ chia tay nhau (Công vụ 15:36–39). Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã sử dụng cả hai nhóm để phát triển vương quốc Ngài. Mâu thuẫn không chấm dứt chức vụ của họ; nó chỉ thay đổi hướng đi.

Chính Chúa Giê-su đã dạy trong Ma-thi-ơ 18:15–17 cách xử lý xung đột — trước tiên là nói chuyện trực tiếp với người liên quan, sau đó mới nhờ đến người khác nếu cần. Cách tiếp cận từng bước này giúp ngăn ngừa sự đàm tiếu và khuyến khích sự hòa giải.

Biến Mâu Thuẫn Thành Cơ Hội Trưởng Thành

Xây Dựng Sự Hiểu Biết Sâu Sắc:

Khi được xử lý với sự khiêm nhường, mâu thuẫn có thể dẫn đến sự đồng cảm và hiểu biết lớn hơn. Việc lắng nghe câu chuyện hoặc quan điểm của ai đó thường thay đổi cách chúng ta nhìn nhận họ. Một nhóm vượt qua bất đồng sẽ học cách trân trọng sự đa dạng thay vì sợ hãi nó.

Củng Cố Mối Quan Hệ:

Cùng nhau vượt qua những cuộc trò chuyện khó khăn thường làm cho mối liên kết thêm bền chặt. Những thành viên từng trải qua sự tha thứ và hòa giải sẽ khám phá ra mức độ tin tưởng sâu sắc hơn. Mâu thuẫn, khi được giải quyết, có thể khiến nhóm trở nên mạnh mẽ hơn trước.

Thể Hiện Tình Yêu Theo Gương Đấng Christ:

Có lẽ điều quan trọng nhất là việc giải quyết mâu thuẫn trong nhóm nhỏ thể hiện tình yêu của Đấng Christ với thế giới. Chúa Giê-su phán: “Nếu các con yêu thương nhau, thì bởi đó, mọi người sẽ nhận biết các con là môn đồ Ta” (Giăng 13:35). Cách chúng ta xử lý bất đồng có thể làm suy yếu hoặc thể hiện quyền năng biến đổi của ân điển Đức Chúa Trời.

Mẹo Thực Tiễn Dành Cho Người Lãnh Đạo

• Cầu nguyện thường xuyên xin sự khôn ngoan. Đức Chúa Trời hứa sẽ ban sự hướng dẫn khi chúng ta cầu xin.

• Đặt ra kỳ vọng rõ ràng. Phác thảo các nguyên tắc nhóm về sự tôn trọng, bảo mật và tham gia.

• Khuyến khích giao tiếp lành mạnh. Dạy các thành viên sử dụng câu nói “Tôi cảm thấy…” thay vì lời buộc tội.

• Tìm kiếm sự hỗ trợ bên ngoài nếu cần. Nếu mâu thuẫn trở nên phức tạp, hãy nhờ đến mục sư hoặc trưởng lão để được hướng dẫn.

• Ăn mừng những tiến bộ. Khi nhóm vượt qua bất đồng, hãy ghi nhận sự trưởng thành và cảm tạ Đức Chúa Trời vì công việc Ngài đã làm.

Mâu thuẫn trong nhóm nhỏ là điều không thể tránh khỏi, nhưng không nhất thiết phải gây tổn hại. Khi người lãnh đạo và các thành viên xử lý bất đồng với sự khiêm nhường, lắng nghe và ân điển, mâu thuẫn trở thành công cụ để môn đồ hóa sâu sắc hơn. Mối quan hệ được củng cố, sự tin tưởng được tăng cường, và tình yêu của Đấng Christ được bày tỏ.

Tuần này, nếu bạn nhận thấy sự căng thẳng trong nhóm của mình, đừng né tránh. Hãy thực hiện một bước nhỏ hướng đến cuộc trò chuyện chân thành và cầu nguyện. Xin Đức Chúa Trời biến khoảnh khắc đó không phải là một trở ngại, mà là cơ hội để nhóm của bạn chuyển từ bất đồng sang mối quan hệ sâu sắc hơn.

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba – rúc

Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc. 

Link bài viết gốc: Dealing with Conflict in Small Groups: From Disagreement to Deeper Relationships

admin

Bạn Là Cha Mẹ Của Con Trẻ, Không Phải Mục Sư Hay Người Truyền Đạo Của Chúng

Tháng mười một 4, 2025/0 Comments/in THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH, Thần Học Và Đời Sống Hội Thánh /by admin

Một trong những hoàn cảnh khó khăn nhất mà một gia đình có thể trải qua là khi có người yêu mến Chúa, còn người khác lại chối bỏ Ngài. Đôi khi đó là cha mẹ Cơ Đốc có con cố tình từ bỏ đức tin mà họ đã dạy dỗ và nêu gương. Có khi là người vợ hoặc chồng Cơ Đốc phải chứng kiến bạn đời của mình khước từ Đấng Christ. Thỉnh thoảng, lại là những người con Cơ Đốc nhìn thấy cha hoặc mẹ mình quay lưng với đức tin mà họ từng tuyên xưng. Dù trong hoàn cảnh nào, gia đình cũng có thể bị chia rẽ — người thì thuộc về Đấng Christ, người thì chống lại Ngài. Những bậc cha mẹ yêu mến Chúa tự nhiên sẽ tha thiết mong con cái mình cũng yêu Ngài.

Lòng ao ước và lời cầu nguyện của họ dâng lên Đức Chúa Trời cho con cái mình, ấy là để chúng được cứu rỗi (Rô-ma 10:1) — và điều đó hoàn toàn chính đáng. Vì vậy, họ chia sẻ Phúc Âm với con cái và thành tâm cầu nguyện cho chúng.

Nhưng khi những nỗ lực ấy chưa mang lại kết quả ngay, họ phải làm sao? Lúc ấy, cám dỗ thường là thúc ép, cằn nhằn, bộc lộ nỗi thất vọng sâu sắc, và biến mọi cuộc trò chuyện thành một lời khẩn cầu. Thế nhưng, những ai làm vậy có thể sớm nhận ra rằng chính sự bày tỏ thiếu khôn ngoan ấy lại đẩy con cái mình ra xa hơn, dù xuất phát từ một ước muốn cao đẹp.

Tác giả Christopher Ash đã nói về điều này và đưa ra một lời khuyên sâu sắc:

“Tôi nghĩ rằng, sẽ rất hữu ích nếu các bậc cha mẹ nhớ rằng, ơn gọi của họ là làm cha mẹ. Nghe có vẻ hiển nhiên, nhưng hãy để tôi giải thích rõ hơn. Một người mẹ hay một người cha không phải là mục sư của con trai hay con gái mình, cũng không phải là người truyền giáo. Người mẹ cần làm tròn vai trò của một người mẹ và giữ gìn mối quan hệ mẫu tử ấy khi các con lớn lên. Người cha cũng vậy, phải làm tròn vai trò của một người cha.”

Một người con trai, dù theo Chúa hay chối bỏ Ngài, vẫn cần mẹ mình làm mẹ. Một người con gái, dù vâng phục hay nổi loạn, vẫn cần cha mình làm cha. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, vì quá lo lắng cho đời sống tâm linh của con, cha mẹ lại vô tình gạt sang một bên vai trò tự nhiên của mình để hành xử như một mục sư hay một người truyền giáo — để nỗi quan tâm thuộc linh lấn át trách nhiệm và tình yêu trong gia đình.

Ash tiếp tục:

“Có vẻ như một số khó khăn trong các gia đình Cơ Đốc trở nên nghiêm trọng hơn khi cha mẹ—có lẽ đặc biệt là người cha—vô tình mặc định hành xử như một người truyền giáo hoặc mục sư đối với đứa con trai hay con gái lầm lạc, khó dạy của mình. Nếu đó là khuynh hướng của bạn, hãy cẩn trọng: Chúa kêu gọi bạn làm cha của con mình. Hãy hiện diện trong đời con với tư cách là một người cha. Và mối quan hệ ấy sẽ kéo dài cho đến ngày bạn qua đời. Vì vậy, việc gìn giữ và nuôi dưỡng mối quan hệ này là điều vô cùng quan trọng.”

(Cần nói thêm rằng, điều đúng cho mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái cũng có thể đúng cho mối quan hệ giữa vợ và chồng—dù có lẽ đó là câu chuyện dành cho một bài viết khác.)

Tất nhiên, cha mẹ nào cũng khao khát con mình được cứu rỗi. Tuy nhiên, chưa từng có ai được dẫn vào đức tin Cơ Đốc chỉ vì bị cằn nhằn hay ép buộc. Đức Chúa Trời chưa bao giờ xem việc cằn nhằn là một phương tiện của ân điển, hay xem sự nài nỉ, dỗ dành là một chiến lược truyền giáo. J.R. Miller đã nói rất chí lý: “Cằn nhằn và quở trách chưa bao giờ khiến ai trở nên tin kính; việc liên tục chỉ ra khuyết điểm của người khác cũng chẳng bao giờ giúp họ thoát khỏi những khuyết điểm ấy.” Và điều đó cũng chẳng bao giờ dẫn ai đến với đức tin.

Thay vì vậy, Đức Chúa Trời kêu gọi những người tin kính hãy trung tín trong vai trò mà Ngài đã giao phó—rằng cha mẹ hãy yêu thương con cái mình bằng chính tình yêu của Cha Thiên Thượng. Một chiến lược tốt hơn nhiều so với việc cằn nhằn không dứt chính là sống một đời sống tin kính, sống đúng như cách mà Đức Chúa Trời đã kêu gọi.

Điều này không có nghĩa là cha mẹ nên im lặng, che giấu đức tin của mình, hay xem nhẹ tầm quan trọng của đức tin trong đời sống. Hoàn toàn không phải vậy!

Ash nói: “Có thể có một sự tương đồng với người vợ Cơ Đốc có người chồng chưa tin Chúa, được Phi-e-rơ nhắc đến trong 1 Phi-e-rơ 3:1–2. Phi-e-rơ khích lệ người nữ ấy hy vọng rằng người chồng có thể được ‘cảm hóa mà không cần lời nói,’ khi anh thấy được đời sống tin kính của vợ mình. Tôi hiểu điều này không có nghĩa là người chồng ấy chưa bao giờ nghe Phúc Âm, mà đúng hơn là anh ta không phải nghe nó lặp đi lặp lại theo cách gây khó chịu từ vợ mình. Người vợ ấy nhận biết rằng cô là vợ của anh, chứ không phải là người giảng đạo của anh!”

Đây không phải là chuyện che giấu hay chối bỏ đức tin, mà là chuyện của sự vâng phục, khôn ngoan và tin cậy—vâng phục để chu toàn vai trò mà Đức Chúa Trời đã kêu gọi mỗi người chúng ta đảm nhận; khôn ngoan để nhận biết khi nào là lúc thích hợp để đưa ra lời mời gọi hay nói ra lẽ thật; và tin cậy rằng chính Đức Chúa Trời sẽ hành động qua những phương cách mà Ngài đã định sẵn.

Trên thế giới này có thể có nhiều người có thể trở thành mục sư cho con gái bạn, nhưng con bé chỉ có một người cha mà thôi. Cũng có thể có nhiều người có thể đảm nhận vai trò của một người truyền giáo cho con trai bạn, nhưng cậu bé chỉ có một người mẹ duy nhất. Điều này phải là nguồn an ủi lớn lao và cũng là động lực vững chắc cho bạn, vì nó khiến cho ơn gọi của bạn càng thêm rõ ràng và chắc chắn. Hãy trung tín trong vai trò mà Đức Chúa Trời đã giao phó, và hãy làm điều đó với lòng tin quyết rằng đường lối của Ngài luôn là tốt nhất.

Tác giả: Tim Challies

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc

Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc. 

Link bài viết gốc: https://www.challies.com/articles/be-a-mom-or-dad-not-a-pastor-or-evangelist/

admin

4 LÝ DO TẤT CẢ CÁC MỤC SƯ ĐỀU NÊN DẪN DẮT MỘT NHÓM NHỎ

Tháng mười một 1, 2025/0 Comments/in Thần Học Và Đời Sống Hội Thánh, THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH /by admin

Tôi đã phục vụ trong chức vụ toàn thời gian hơn 35 năm. Trong suốt thời gian đó, tôi từng đảm nhiệm nhiều vai trò khác nhau như Giáo sĩ, Mục sư quản nhiệm, Mục sư phụ tá và Mục sư truyền giáo. Dù ở vai trò nào, tôi gần như luôn dẫn dắt một nhóm nhỏ—thậm chí đôi khi là nhiều nhóm cùng lúc. Tôi tin rằng tất cả các mục sư đều nên dẫn dắt một nhóm nhỏ. Dưới đây là lý do tại sao:

1. Nhóm nhỏ là trung tâm của sức khỏe

Hội Thánh Những người từ tổ chức Natural Church Development [Phát Triển Hội Thánh Tự Nhiên] đã thực hiện nghiên cứu sâu rộng nhất từ trước đến nay về sức khỏe Hội Thánh, với dữ liệu từ hơn 50.000 Hội Thánh. Kết quả cho thấy những “nhóm nhỏ toàn diện” ảnh hưởng đến sự tăng trưởng về số lượng và chất lượng của Hội Thánh nhiều hơn bất kỳ yếu tố nào khác (Natural Church Development, tr. 33). Điều này đúng với mọi quy mô Hội Thánh, nhưng phân tích còn cho thấy rằng hội thánh lớn thì các nhóm nhỏ càng trở nên thiết yếu cho sức khỏe và sự phát triển.

2. Sự tham gia của mục sư vào nhóm nhỏ giúp nhân rộng nền tảng lãnh đạo của Hội Thánh

Như John Maxwell đã truyền đạt mạnh mẽ trong cuốn sách bán chạy 21 Nguyên Tắc Bất Biến Trong Lãnh Đạo, “lãnh đạo thì thu hút lãnh đạo,” và cấp độ lãnh đạo càng cao thì càng thu hút những người lãnh đạo cấp cao khác. Khi mục sư dẫn dắt nhóm nhỏ, điều đó kéo những người lãnh đạo tiềm năng vào đời sống mối quan hệ trong Hội Thánh, khơi dậy sự nhân rộng lãnh đạo mà Hội Thánh rất cần.

3. Chúa Giê-su đã dẫn dắt một nhóm nhỏ

Nghe có vẻ sáo rỗng, nhưng điều này hoàn toàn đúng. Nếu bạn là Mục sư, bạn nên làm điều mà Chúa Giê-su đã làm—dẫn dắt một nhóm nhỏ. Nhóm nhỏ của Ngài là trung tâm trong chức vụ của Ngài, giúp Ngài đào tạo môn đồ để họ tiếp tục đào tạo môn đồ, đặt nền móng cho phong trào đang phát triển mà Ngài thiết lập. Khi tôi làm luận văn thạc sĩ về phương pháp phát triển lãnh đạo của Chúa Giê-su, tôi tò mò muốn biết Ngài dành bao nhiêu thời gian cho việc huấn luyện lãnh đạo. Không thể dùng đồng hồ bấm giờ theo dõi Chúa, tôi đã tra cứu các phân đoạn trong sách Mác ghi lại chức vụ của Ngài và đếm xem bao nhiêu lần Ngài ở cùng nhóm nhỏ—tức là mười hai môn đồ. Kết quả là 49%! Rõ ràng, việc đầu tư vào người khác qua nêu gương, giảng dạy, cầu nguyện và tương tác là trọng tâm trong chức vụ của Ngài. Và điều đó cũng nên là trọng tâm trong chức vụ của chúng ta.

4. Để có đời sống thuộc linh khỏe mạnh, bạn cần ở trong một nhóm nhỏ

Tân Ước đầy rẫy những mạng lệnh “lẫn nhau” như: “hãy yêu thương nhau”, “hãy tận tâm với nhau”, “hãy khích lệ nhau”, “hãy mang gánh nặng cho nhau”, “hãy xưng tội cùng nhau và cầu nguyện cho nhau”. Những điều này không thể thực hiện được chỉ trong buổi nhóm sáng Chúa Nhật; chúng xảy ra trong bối cảnh của các nhóm nhỏ đầy yêu thương. Mỗi tín hữu cần một cộng đồng như vậy. Và nếu bạn muốn phát triển trong vai trò lãnh đạo, bạn cũng cần cộng đồng đó. Đó là lý do tôi tin rằng mọi mục sư nên dẫn dắt một nhóm nhỏ.

Tác giả: Jim Egli

Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc.

Quan điểm bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của đội ngũ Ba-rúc. 

Link bài viết gốc: 4 Reasons Why Every Pastor Should Lead a Small Group

Đọc nhiều

  • Mười Lời Cầu Nguyện Cho Năm Mới 2022
  • ĐÔI NÉT VỀ CUỘC ĐỜI VÀ THÀNH TỰU CỦA BLAISE PASCAL
  • CHÂN DUNG NGƯỜI NỮ THEO KINH THÁNH
  • “Vết Xe Đổ” Của Các Mục Sư Sa Ngã
  • 14 Sự Thật Đáng Kinh Ngạc Về Các Mục Sư

Mới nhất

  • 9 LÝ DO VÌ SAO HỘI CHÚNG KHÔNG THAM GIA HÁT THỜ PHƯỢNGTháng 2 2, 2026 - 10:43 sáng
  • Không Nhớ Nội Dung Bài Giảng Cũng Không Sao!Tháng 1 27, 2026 - 2:15 chiều
  • VÌ SAO CHÚNG TA NÊN KIÊN TRÌ CẦU NGUYỆN?Tháng 1 24, 2026 - 2:35 chiều
  • Bốn Thực Hành Giảng Luận Đầy Quyền Năng từ Martin Luther King Jr.Tháng 1 22, 2026 - 3:55 sáng
  • SỰ KHÔN NGOAN PHẢI ĐƯỢC TIÊM NHIỄM, KHÔNG PHẢI TỰ LÂYTháng 1 14, 2026 - 4:13 sáng
Tháng mười một 2025
H B T N S B C
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
« Th10   Th12 »
© Copyright - Giảng Luận Kinh Thánh - Enfold Theme by Kriesi
  • Facebook
  • Youtube
Scroll to top