• TRANG CHỦ
  • NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN
  • THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH
  • THƯ VIỆN
    • THƯ VIỆN BÀI GIẢNG
  • GIỚI THIỆU
  • LIÊN HỆ
  • BLOG
  • PODCAST
  • Search
  • Menu
  • TRANG CHỦ
  • NGƯỜI GIẢNG VÀ VIỆC GIẢNG LUẬN
  • THẦN HỌC VÀ ĐỜI SỐNG HỘI THÁNH
  • THƯ VIỆN
    • THƯ VIỆN BÀI GIẢNG
  • GIỚI THIỆU
  • LIÊN HỆ
  • BLOG
  • PODCAST
Giảng Luận Kinh Thánh

Lời Bộc Bạch Của Một Đứa Con Mục Sư

Tôi rất thích nhìn nét mặt của người ta khi tôi tiết lộ mình là con mục sư. Họ không ngờ luôn vì tôi không nghiện ma túy và đi thác loạn. Họ tưởng tôi sẽ xăm trổ và có mấy đứa con hoang. Rõ ràng là con mục sư mang tiếng xấu, nhưng tôi không nghĩ đó là chuẩn mực.

Hầu hết các con mục sư đều là người tốt, ít nhất thì tôi kinh nghiệm là như vậy.

Các nhân sự trong hội thánh tôi chẳng hạn. Mục sư của tôi là con mục sư. Tôi (người dẫn ca đoàn) cũng là con mục sư. Nếu nhìn vào gia đình ba tôi (ông tôi là một mục sư) thì sẽ thấy hầu hết các cô dì chú bác đều là mục sư (hoặc vợ mục sư), nhưng phần đa con cái họ đều đang trở thành mục sư hoặc tích cực tham gia vào vai trò lãnh đạo trong hội thánh mình.

Nói như thế không có nghĩa là ba mẹ tôi không phải xử lý một số vấn đề “thú vị” khi nuôi dạy chúng tôi, nhưng đó là điều tôi muốn nói đến.

Điều gì khiến con một mục sư trở nên hư hỏng?

Lời Bộc Bạch Của Một Đứa Con Mục Sư

Tôi có một số giả thuyết, và chúng dựa trên điều mà ba mẹ tôi cùng những gia đình mục sư mà tôi biết đã làm đúng chứ không dựa trên cách những đứa con khác đã trở nên sai.

1. Thúc ép quá mức.

Cần hiểu rằng con mục sư không phải sinh ra đã là Cơ Đốc nhân. Chúng tôi được sinh ra trong văn hóa Cơ Đốc, nhưng người tin Chúa nào cũng biết rằng văn hóa Cơ Đốc cũng lộn xộn không kém với văn hóa phi Cơ Đốc. Nếu bạn không nghĩ như vậy thì cứ thử dành vài ngày ở một ngôi trường Cơ Đốc mà xem. Bề ngoài thì đứa nào cũng có vẻ rất “thánh”, nhưng bên trong thì chúng cũng ngấm ngầm làm những điều mà hầu hết những đứa trẻ khác đều làm, chỉ là đứa nào cũng mặc đồng phục và đi lễ nhà thờ mà thôi.

Cá nhân tôi sinh ra trong một phiên bản văn hóa Cơ Đốc bảo thủ – tập trung vào đạo đức hơn là tình trạng của tấm lòng. Song song với đó, nhạc nhẽo vào sáng Chủ nhật cũng tệ lắm và một số bà cô trong hội thánh lại xấu tính nữa. Gần như mọi thứ đều tẻ nhạt và tôi không muốn dính dáng gì đến chúng. Tôi đến hội thánh chỉ vì người ta chờ đợi tôi làm như vậy.
Tôi đã phải tự mình tìm kiếm Đức Chúa Trời, và ba mẹ đã cho tôi cơ hội đó. Tôi gặp gỡ Chúa Giê-su trong một buổi hội nghị dành cho thanh thiếu niên năm tôi 13 tuổi. Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng Đức Chúa Trời là Đấng muốn làm bạn với tôi và giúp tôi biến cuộc sống mình thành một điều gì đó có ý nghĩa.

Tôi nghĩ là các bậc cha mẹ phạm phải một sai lầm nghiêm trọng khi cố thúc ép con cái mình tin Chúa. Tất cả những gì mà người làm cha, làm mẹ chúng ta có thể làm là giới thiệu và nói với con cái mình về Đức Chúa Trời tốt lành mà chúng ta đã nhận biết, sau đó sống một đời sống phản chiếu Đấng Christ.

Tôi không tài nào nhấn mạnh đủ tầm quan trọng của điều này: Nếu cha mẹ không phản chiếu bổn tính của Đấng Christ thì đừng mong con họ làm như vậy. Bạn có thể dạy dỗ chúng bằng lời nói, nhưng chúng đang xem cách bạn đối xử với vợ, với chồng mình và những đứa con khác.

Thêm nữa, con mục sư thường cảm thấy mình không được ba mẹ ưu tiên, bị gạt ra ngoài lề vì những vấn đề cấp thiết của chức vụ. Các mục sư phải lập ranh giới quanh đời sống cá nhân để giữ an toàn cho gia đình mình. Hãy để công việc ở lại cơ quan nhiều nhất có thể. Nhà bạn phải là một nơi yên tịnh chứ không phải là một cái văn phòng khác.

2. Những đứa con được bao bọc

Tôi rất hay thấy điều này giữa vòng gia đình các mục sư. Các bậc cha mẹ rất sợ con mình hư nên họ cửa đóng then cài. Nếu không có điều gì xấu chui vào thì con họ sẽ ngoan ngoãn.

Nghe thật ngớ ngẩn.

Việc bao bọc gây ra một trong hai điều. Hoặc là nó cô lập những đứa trẻ với thế giới đến nỗi chúng không thể trở thành những người tự lập, hoặc là (và đây là điều tôi hay thấy nhất) nó sẽ đẩy những đứa trẻ vào vòng tay rộng mở của thế gian.

Ba mẹ tôi rất biết cách cho tôi tiếp xúc với thế giới, dù tôi được học tại nhà (homeschooling).

Họ cho tôi tiếp xúc từng chút một, và tôi nghĩ như vậy là hợp lý vì họ đã dạy tôi cách đối cùng thế gian theo các bước nho nhỏ. Họ đã cảnh báo tôi rằng người đời không tốt đẹp, rằng tôi cần ở gần Đức Chúa Trời và những người bạn Cơ Đốc của mình. Tôi làm đúng như vậy, và bây giờ tôi đã ổn.

Cách tiếp cận nhẹ nhàng, chậm rãi với văn hóa thế gian này có hiệu quả với tất cả những đứa con mục sư cư xử đúng mực mà tôi biết.

3. Văn hóa hội thánh

Tôi đã nói qua đến điều này, nhưng tôi muốn nói về nó thêm chút nữa.

Là con mục sư thì đây là phần khó chịu nhất của việc lớn lên trong hội thánh. Người ta giả hình, và giả hình ở mức độ tệ nhất mà bạn có thể tưởng tượng được. Tôi đã nghe những câu chuyện ghê tởm về sự phản bội trắng trợn để lạm dụng tình dục. Đây là phần tôi không thích nhất khi là một Cơ Đốc nhân và làm việc trong chức vụ.

Ngay cả bây giờ, ở trong đội ngũ lãnh đạo hội thánh, tôi vẫn thấy choáng váng với sự ích kỷ tột độ của con người. Có vẻ như ít người muốn phục vụ, muốn thực hiện sự kêu gọi mà chính Đấng Christ đặt ra cho mình. Thay vào đó, họ muốn xuất hiện vào sáng Chủ nhật, phán xét âm nhạc, phán xét bài giảng để rồi về nhà họ có thể vỗ ngực tự hào và gọi mình là Cơ Đốc nhân.

Có ngày, tất cả những gì tôi có thể làm là kìm nén để không ném đồ vào tường.

Tôi đã từng có thời gian vỡ mộng về chính hội thánh. Tôi đã quá mệt mỏi với những nhà đạo đức hay phán xét, những người truyền giảng qua truyền hình hám tiền và những thành viên cầu kỳ, kiểu cách trong hội thánh. Tôi đã phải vật lộn với sự cay đắng.

Nhưng điều tôi phải hiểu rõ là tôi không ở đây vì hội thánh, tôi ở đây vì Chúa. Chúa đã truyền cho tôi phải đến và phục vụ hội thánh – nàng dâu của Ngài. Tôi phải chọn giữ cho mắt mình tập trung vào Ngài và lòng mình tập trung vào việc môn đồ hóa những người có tấm lòng chân thật.

Kết bài.

Tôi nghĩ con mục sư chỉ là những người bình thường lớn lên trong những hoàn cảnh khác lạ. Chúng tôi có một cách nhìn khác về thế giới vì công tác của cha mẹ chúng tôi là chính nhân loại này, không giống với cha mẹ của những đứa trẻ khác.
Đây chỉ là một vài điều mà tôi đã thấy khi lớn lên trong hội thánh như con của một mục sư. Tôi không nói rằng tôi đúng, chỉ có sao nói vậy mà thôi.

Tác giả bài viết, Joey Cottle là một sinh viên và người dẫn thờ phượng từ West Michigan, Hoa Kỳ. Anh sống tại đó với con gái và ba mẹ mình. Anh thích viết lách: viết nhạc, thơ ca hoặc blog. Anh cũng cộng tác với một chuyên mục tôn giáo tại tờ báo địa phương.

– Chuyển ngữ: Đội ngũ Ba-rúc –

*Quan điểm của bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của Đội ngũ Ba-rúc

Link bài viết gốc: https://churchleaders.com/pastors/pastor-articles/173258-true-confessions-of-a-pastors-kid.html

lượt xem: 1.193

Đọc nhiều

  • Mười Lời Cầu Nguyện Cho Năm Mới 2022
  • ĐÔI NÉT VỀ CUỘC ĐỜI VÀ THÀNH TỰU CỦA BLAISE PASCAL
  • CHÂN DUNG NGƯỜI NỮ THEO KINH THÁNH
  • “Vết Xe Đổ” Của Các Mục Sư Sa Ngã
  • 14 Sự Thật Đáng Kinh Ngạc Về Các Mục Sư

Mới nhất

  • 9 LÝ DO VÌ SAO HỘI CHÚNG KHÔNG THAM GIA HÁT THỜ PHƯỢNGTháng 2 2, 2026 - 10:43 sáng
  • Không Nhớ Nội Dung Bài Giảng Cũng Không Sao!Tháng 1 27, 2026 - 2:15 chiều
  • VÌ SAO CHÚNG TA NÊN KIÊN TRÌ CẦU NGUYỆN?Tháng 1 24, 2026 - 2:35 chiều
  • Bốn Thực Hành Giảng Luận Đầy Quyền Năng từ Martin Luther King Jr.Tháng 1 22, 2026 - 3:55 sáng
  • SỰ KHÔN NGOAN PHẢI ĐƯỢC TIÊM NHIỄM, KHÔNG PHẢI TỰ LÂYTháng 1 14, 2026 - 4:13 sáng
Tháng 8 2023
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  
« Th7   Th9 »
© Copyright - Giảng Luận Kinh Thánh - Enfold Theme by Kriesi
  • Facebook
  • Youtube
5 Đặc Điểm Lãnh Đạo Tệ Hại Nhất Mà Tôi Từng Thấy SUY NGHĨ VÀ CẢM XÚC TRONG ĐỜI SỐNG CƠ ĐỐC NHÂN
Scroll to top